Làm chính trị

Hôm trước ngồi nói chuyện với ông ngoại về việc học hành hồi xưa, ông kể vào lớp sơ học đồng ấu như thế nào, xong học giỏi như thế nào, xong chả biết kể thế nào lại lạc sang chuyện hoạt động cách mạng.

Ông ngoại hoạt động từ trước tháng 8/1945 ở Sài Gòn, từng tham gia khởi nghĩa giành chính quyền, rồi sau ra Ủy ban kháng chiến Trung Bộ, rồi ra Bắc. Ông kể hồi Kháng chiến 9 năm, ông từng làm Bí thư Thanh niên cứu quốc Liên khu Ba (bao gồm cả Nam Định, Hà Nam, Ninh Bình, Hòa Bình, Hà Đông, Sơn Tây, Hải Dương, Hưng Yên, Kiến An, Hải Phòng, Thái Bình, Hà Nội). Có thời gian ông H, anh ruột ông ngoại thì làm Bí thư Thanh niên cứu quốc Liên khu Việt Bắc, ông ngoại Bí thư Liên khu Ba, nắm hết thanh niên của Đồng bằng sông Hồng trở ngược lên. Lớp chính trị đầu tiên của Trung ương Đảng  mở trong thời kỳ Kháng chiến do ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt dạy, ông cũng được cử đi học.

Mình mới bảo, đường quan lộ của ông ngon thế còn gì. Lúc đấy mà ông chịu khó làm chính trị, làm quen, ve vãn vung vẩy với các ông ở trển một tí thì bây giờ có khi đã có cái mác Ủy viên Trung ương rồi. Bí thư Thanh niên cứu quốc Liên khu hồi ấy cũng tương đối to rồi, cứ trồi lên theo ngành Đoàn, kiếm một chân Bí thư Trung ương Đoàn rồi sang Trung ương Đảng cũng không khó. Nhất là hoàn cảnh chiến tranh, có cố gắng là lên nhanh lắm.

Ông bảo, mình là một cái thằng mà nói làm to là ngại, thà làm một cái gì nhỏ nhỏ mà làm đến nơi đến chốn thì hay hơn. Có lần ông Lê Thanh Nghị đề cử ông sang làm Vụ trưởng vụ Thông tin tổng hợp, nhưng ông cũng từ chối. Lúc đấy ông mới 40 tuổi.

Thế nên đến lúc ông nghỉ hưu vẫn chỉ là anh chuyên viên quèn, không phải Vụ trưởng Vụ phó, nên lúc xét duyệt huân chương này nọ cũng không được xông xênh như người khác.

Nhưng nghĩ lại, nếu hồi đó ông đi làm chính trị, mọi chuyện hẳn sẽ rất khác.