Nói chung là thế

Từ trước đến giờ, chưa bao giờ tớ thấy hối tiếc vì đã thi trượt và nhất quyết không thi lại vào ĐH Luật cả (sau này có thể có, nhưng đấy là chuyện sau này). Trong mắt tớ, ngành luật pháp có lẽ là một ngành nhẫn tâm quá. Không nhẫn tâm  với người này thì cũng nhẫn tâm với người khác, với người đúng hoặc kẻ sai, theo luật. Đừng vội bảo tớ nói thế vì tớ chẳng hiểu gì về ngành này, cả  nhà tớ đều làm luật đấy, và từ 14-15 tuổi tớ đã được đọc những đơn xin ân xá của những tử tội giết người, cướp của… Đó là những dòng chữ sau cùng của những kẻ cố vịn lấy ít nhiều sự sống trong sự từ tâm hợp pháp của người khác.

Có cho tớ 10 triệu/tháng để bắt tớ phán quyết ai đó phải nhận án tử hình hoặc phán quyết phải cưỡng chế nhà ở của ai đó, tớ không làm được. Kể cả khi điều ấy hợp tình, thậm chí hợp lý đi chăng nữa. Con người là một loài động vật kì diệu quá, tớ không dám đụng đến. Dùng từ không nỡ cũng được, nhưng nghe nó hơi bị ủy mị.

Trong một gạch đầu dòng đâu đó, tớ đã từng viết, “Loài người, bằng việc đặt ra luật lệ và quy định, đã thừa nhận thất bại muôn đời của đạo đức.” Luật lệ thì vô tình quá, đạo đức thì trừu tượng quá. Liệu có còn điều gì để cứu rỗi con người ?