Vui thôi mà

Ảnh minh họa của khuôn mặt nhân hậu

Sáng đi với nhạc phụ đại nhân xuống Hoài Đức gặp chú làm đồ gỗ. Kết quả tốt đẹp, tất cả đều nhất trí duyệt chú này vì chú là lính phòng không xuất ngũ, làm ăn thật thà, quản lý công việc rất khoa học mà lại là chỗ được giới thiệu đến.

Ở giữa có một đoạn nói chuyện không liên quan nhưng rất gây sốc. Chả là hai cụ đang chém với nhau tưng bừng về các loại gỗ, tự dưng chú làm gỗ trỏ vào mình xong bảo:

– Anh có được cậu này làm rể là cực quý…

Cả nhạc phụ đại nhân lẫn mình đều há hốc mồm, tuột cả hàm xuống tận đầu gối vì không hiểu gì. Chú làm đồ gỗ lại giải thích tiếp:

– Cậu này rất là quý, nhìn là thấy, khuôn mặt rất là nhân hậu.

Ối giời ơi, mình thề là lúc đấy mình phải lấm lét lia mắt xung quanh xem có cái gương nào không để lúc sau ra soi lại mặt. Từ bé đến giờ, thỉnh thoảng được khen trông thông minh, trông già (khen đểu), mặt nhiều mụn, đầu nhiều tóc bạc…, lần đầu tiên mình được khen trông mặt nhân hậu!

Được vậy cũng mừng :))

Dưới giàn liêm hồ đằng

Câu chuyện dưới đây 1000% là sản phẩm hư cấu. Mọi chi tiết trùng hợp ngẫu nhiên đều chỉ mang tính ngẫu nhiên trùng hợp.

    Buổi tối, sau khi đưa em về, chúng tôi thường chia tay nhau ngay trước cửa nhà em, bên dưới giàn liêm hồ đằng lòng thòng quệt cả xuống đầu. Những cái ôm vội vàng, những nụ hôn lén lút, những lời thì thầm đôi khi gián đoạn bởi người qua lại, bởi tiếng chó sủa nhà bên cạnh, bởi tiếng mở cửa nhà đối diện… đều diễn ra ở đấy. Rồi khi nổ máy phóng đi, tôi giữ thói quen ngoái lại nhìn em lần cuối với cảm giác mình bỏ quên một điều gì đó không nói được thành lời.

Mãi sau này, rất lâu sau khi chúng tôi thực sự chia tay, nghĩa là sau lần chia tay ấy sẽ không bao giờ còn chia tay nữa, tôi mới biết tại sao mình lại có cảm giác ấy. Suốt những lần ngoái lại, không bao giờ tôi thấy được khuôn mặt em.