Có tiếng gì khe khẽ

 

Cong Phuong.jpg

Chả biết gọi là gì nên gõ tạm tên thế, chứ lôi tên Công Phượng lên tít thì hóa ra thành dùng tít câu khách.

Những ngày qua là những ngày không hề yên ổn khi người ta nhắc đến Công Phượng (và VTV) khắp nơi, phần lớn là với những phát ngôn ẩn chứa đầy ngụy biện, lại thiếu kiềm chế. Người ta nghi ngờ Công Phượng gian lận tuổi, người ta nghi ngờ VTV đánh Công Phượng thực ra là có mục đích khác, người ta nghi ngờ những giấy tờ hành chính liên quan đến năm sinh của Công Phượng là hàng lởm, thậm chí một nhà văn lên truyền hình đòi Chuyển động 24 xin lỗi khán giả vì đã xoáy sâu một cách bất nhã vào tuổi của Công Phượng, cũng bị nghi là đóng kịch.

Đến giờ này, câu chuyện thực ra không còn về tuổi của Phượng nữa, mà là câu chuyện về khủng hoảng niềm tin. Thêm một số tờ giấy chứng minh Phượng tuổi này hay tuổi kia xuất hiện, liệu người ta có tin không, hay lại tiếp tục nghi ngờ những giấy này cũng lởm, dù có dấu đỏ và chữ kí của “các cấp có thẩm quyền”? Dù kết luận cuối cùng về Công Phượng là như thế nào, vẫn sẽ tồn tại một rạn nứt không thể hàn gắn được vì người ta không còn biết nên tin vào cái gì. Có quá nhiều thứ để tin, mà cũng quá nhiều thứ để không tin.

Và trong một xã hội với những cuộc trao đổi đáng lẽ chỉ dưới gầm bàn, nay lại diễn ra ngay trên mặt bàn một cách đầy trơ tráo, cuộc khủng hoảng đó mới chỉ vừa bắt đầu.