Tớ đang lớn !

Hic, nghe như tên một tập thơ của Trương Quế Chi í nhỉ, mà lại hơi giống chuyên mục trên Hoa học trò nữa ạ ? Nhưng chẳng có liên quan tí gì đâu.

Hôm nay, bố tớ tự nhiên bảo, “con trai lớn rồi, phải biết suy nghĩ đi”. Mẹ tớ thì nói “Lớn rồi phải để ý đến chuyện gia đình chứ”. Đấy, bố mẹ tớ muốn nhắc đến một chuyện vô cùng trọng đại đối với tớ. Mà tớ thì cũng “có tuổi” rồi (tính từ lúc he he í nhầm oe oe chào đời đến h thì tớ đã “có” 19 tuổi rồi nhá).

Nhưng mà tớ ngại lắm. Cái chuyện đấy nó làm tớ rất ngại. Không biết phải bắt đầu thế nào. Bố mẹ tớ thì ko giúp gì tớ cả. Bố mẹ tớ muốn tớ tự làm. Mà còn phải làm nhanh cơ. Tớ rất sợ sự đổ vỡ. Làm nhanh sao tránh khỏi chuyện đổ vỡ chứ. Hic. Chậm mà chắc vẫn tốt hơn. Tớ ko thực hiện ngay thì ngại, và khó, để muộn muộn mới làm thì bị mắng. Làm người con trai cả có hiếu khó thế đấy.

Có lần tớ bị bố mẹ mắng cho một trận, giảng giải về nghĩa vụ của thằng con trai cả trong một gia đình, phải thế nọ phải thế kia.

Thôi, lần này thì tớ làm người con có hiếu. Tớ sẽ chiều lòng bố mẹ mà làm trái lại ý muốn của tớ. Tớ đành đi rửa bát vậy.

Thủa và rò (nhầm, thỏ và rùa)

Thôi viết nốt rồi đi ngủ. Tớ đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn lúc đầu rồi. Mà từ nãy đến giờ toàn viết lăng nhăng, hóa ra mình cũng lắm mồm thật. Kể chuyện ngụ ngôn rùa và thỏ nhé ?

_ Câu chuyện 1: Ngày xửa ngày xưa, ở trong rừng sâu có một con thỏ. Con thỏ chạy cực nhanh nên rất tinh vi, tưởng rằng mọi người không ai nhanh bằng mình. Con thỏ thường tự phụ “Chúng mày chỉ có vớ vẩn. Chúng mày còn lâu mới chạy nhanh bằng tao !”. Vẫn ở trong rừng có một con rùa, thấy thỏ tinh vi quá thì tức lắm. Thế là rùa thách đấu với thỏ. Cuộc chạy thi bắt đầu, rùa cắm đầu cắm cổ chạy. Thỏ thì chủ quan, vừa đi ăn phở, lại đi uống cafe, rồi rẽ vào hàng net chat chit với mấy em trên mạng. Đang cơn bốc phét, thỏ chợt nhớ ra mình phải chạy thi. Thế là trong khi thỏ cắm đầu cắm cổ chạy thì rùa đã về đích trước. Đáng đời cho kẻ kiêu căng nhỉ các bé nhỉ ?

_ Câu chuyện 2: Sau đây cháu xin kể câu chuyện thỏ và rùa. Ngày xửa ngày xưa, ở trong rừng sâu có một con thỏ. Con thỏ chạy cực nhanh nên rất tinh vi, tưởng rằng mọi người không ai nhanh bằng mình. Con thỏ thường tự phụ “Chúng mày chỉ có vớ vẩn. Chúng mày còn lâu mới chạy nhanh bằng tao !”. Vẫn ở trong rừng có một con rùa, thấy thỏ tinh vi quá thì tức lắm. Thế là rùa thách đấu với thỏ. Cuộc chạy thi bắt đầu, rùa cắm đầu cắm cổ chạy. Thỏ cũng cắm đầu cắm cổ chạy. Kết quả là thỏ về đến đích trong khi rùa mới chạy được một phần mười quãng đường. Câu chuyện dạy chúng ta bài học gì nào ? Đáng đời kẻ không biết tự lượng sức mình đúng không các bé ?

_ Câu chuyện 3: Thỏ và Rùa. Ngày xửa ngày xưa, ở trong rừng sâu có một con thỏ. Con thỏ chạy cực nhanh nên rất tinh vi, tưởng rằng mọi người không ai nhanh bằng mình. Con thỏ thường tự phụ “Chúng mày chỉ có vớ vẩn. Chúng mày còn lâu mới chạy nhanh bằng tao !”. Vẫn ở trong rừng có một con rùa, thấy thỏ tinh vi quá thì tức lắm. Thế là rùa thách đấu với thỏ. Lần này là lần thứ 3 hai con điên này chạy thi nên cả khu rừng đều rất hào hứng đi cổ vũ. Đây chắc là kết quả khâu Marketinh của trưởng ban tổ chức giải – Mr. Cáo. Các con thú trong rừng thi nhau đặt cửa vào thỏ, vì thỏ chạy nhanh sẵn rồi, mới lại chúng nó đã đọc được câu chuyện số 2 nên càng tin. Bủm một nhát (súng), cuộc chạy thi bắt đầu. Rùa cắm đầu cắm cổ chạy. Thỏ cũng cắm đầu cắm cổ chạy. Kết quả là thỏ về đích thứ nhì, còn rùa thắng cuộc. Cả khu rừng ngã ngửa ra vì ai cũng đặt cửa vào thỏ. Còn thỏ, chạy thi xong chẳng thấy đâu nữa. Nghe kể lại, Mr. Cáo đã gọi thỏ ra một góc, dúi cho thỏ cái gì í. Thế là thỏ hăm hở đi luôn. Ý nghĩa câu của câu chuyện này là gì, các bé tự rút ra nhé ?

_ Câu chuyện 4: Chương trình kể chuyện cho bé: Rùa và Thỏ. Ngày xửa ngày xưa, ở trong rừng sâu có một con thỏ. Con thỏ chạy cực nhanh nên rất tinh vi, tưởng rằng mọi người không ai nhanh bằng mình. Con thỏ thường tự phụ “Chúng mày chỉ có vớ vẩn. Chúng mày còn lâu mới chạy nhanh bằng tao !”. Vẫn ở trong rừng có một con rùa, thấy thỏ tinh vi quá thì tức lắm. Thế là rùa thách đấu với thỏ. Lần này cả khu rừng rút kinh nghiệm, một nửa đặt cửa thỏ, một nửa đặt cửa rùa. Mọi người toàn đặt to để gỡ lại ván trước thua đau. Chỉ riêng sư tử thì ngồi im im cười cười. Trước khi thi, Mr. Cáo lại gọi cả 2 vận động viên ra dặn dò. Oạch một nhát, cuộc chạy thi bắt đầu. Cả thỏ và rùa đều chạy từ từ, lại còn rủ nhau đi ăn phở với uống cafe, rồi rủ nhau đi công thành chiến Võ lâm truyền kì nữa chứ. Cả khu rừng theo dõi từng ly từng tí xem có gian lận gì không, xem đứa nào về đích trước. Nhưng thỏ và rùa cứ đủng đà đủng đỉnh. Khi cả khu rừng quay lại, thì không thấy sư tử và cáo đâu nữa, cả số tiền cá độ cũng mất tiêu luôn. Đau đớn và uất hận mọi người (nhầm, chỗ này phải là mọi thú) chuyển sang hỏi tội thỏ và rùa. Bọn này vội vàng logout khỏi nik Yahoo, vọt thẳng. Cả hai đứa đều chạy nhanh như nhau, cả khu rừng không ai đuổi kịp. Câu chuyện này chưa có ý nghĩa gì.

_ Câu chuyện 5: Nghe đâu, có người trông thấy thỏ, rùa, sư tử, cáo đang say mê chơi trò đua ô tô Need for Speed ở Las Vegas. Chẳng biết có đúng ko.