Sự khác biệt

Copy từ blog của nhóm Hoa Hướng Dương*

Tôi cho rằng về cơ bản, người ta có xu hướng mong muốn được bình thường, theo cái nghĩa là “giống như người khác”. Hoặc là người ta mong muốn người khác giống như mình cũng theo một ý nghĩa tương tự

Tuy nhiên người ta rất ít khi băn khoăn tự hỏi xem Thế nào là bình thường? Có một lần tôi và một nhóm chị em cùng nói chuyện về sự kỳ thị – một cái từ có vẻ rất “hot”. Lần đó, tôi đã giữ trong mình cái câu hỏi “Thế nào là bình thường?” cho đến tận bây giờ.

Một người thiếu một đôi chân được coi là không bình thường?

Hay một người nghèo khốn khó mặc một cái áo rách đi ngoài đường là không bình thường?

Hay một cô gái xinh đẹp đi một cái xe đẹp văng tục ngoài đường là không bình thường?

Hay …?

Có một lần tôi được nghe một người nói rằng: Chính những quảng cáo trên truyền hình với hình ảnh những cô gái xinh đẹp làm cho biết bao nhiêu người phụ nữ cảm thấy hoàn toàn mất tự tin về hình ảnh của mình, bởi vì họ cho rằng mình thật khác người !

Thực ra, con người chúng ta có hàng loạt những thứ gọi là chuẩn mực và người ta dựa vào đó để đánh giá người khác. Thế nào là đúng, thế nào là sai cũng dựa trên những điều đó mà thôi.

Người ta cũng đang dựa vào chuẩn mực để đánh giá chúng tôi !! Cái gọi là “con cave”, “thằng nghiện” … chẳng cần nói thêm gì cũng đủ để người ta khinh rẻ. Ngay đến những người cùng mang trong mình một căn bệnh, thì người này vẫn nhìn người kia mà bảo: “Cái con đấy chết là đáng, cái con nghiện” rồi than khóc “Số phận mình hẩm hiu”. Thực ra, những điều ấy diễn ra hàng ngày, bình thường thôi.

Chính mỗi người trong chúng ta cũng chẳng nhìn nhau mà bảo: “Cái con kia, béo múp, xấu không tả được” …

Bỗng chợt tôi nhận ra rằng, không chỉ chúng tôi, với căn bệnh mà người ta bảo là “đáng chết và ghê tởm” mới bị kỳ thị, mà cả những người bình thường nhất vẫn đang bị kỳ thị bởi những chuẩn mực lạ kỳ ấy !!

Và xã hội nhỏ bé mà chúng ta đang sống đang tự đánh mất đi một cái nhìn thân ái hơn, vị tha hơn, chân thành hơn giữa người với người, vì … một dáng hình, một từ mới, một trào lưu, hay đôi khi vì một thói quen …

Có bao giờ bạn đưa một ánh mắt dè bỉu hay ghê tởm một người … khi chính bạn chưa hiểu rõ về người đó?

——————————
Hoa Hướng Dương là một nhóm hỗ trợ cho phụ nữ và trẻ em có H, phần lớn các thành viên đều là những người nhiễm H từ chồng, được gọi chung là những người sống chung và chịu ảnh hưởng bởi H. Từ một nhóm nhỏ, hiện nay các chị đã có tới 200 thành viên và hoạt động rất hiệu quả. Đối với họ, không bao giờ là tuyệt vọng, có thể thấy ngay từ câu Quote trên blog: “Còn sự sống nghĩa là còn hi vọng !”

Trang chủ của nhóm Hoa Hướng Dương: nhomhoahuongduong.org.

Đường xa…

Đường thì xa, người thì già, đi bao giờ cho đến ?

Biết tin về vụ nhóm Chung tay sẽ tổ chức chương trình tết trên Trung Tâm 2. Giờ thì còn chưa có hình hài gì cả. Khó khăn. Nhưng cái đấy không lo, khó khăn sẽ dần dần giải quyết được, mà không được thì sẽ làm theo kiểu không được.

Cái chính là những gì tớ muốn, còn xa tít. Tổ chức chương trình cho các con để làm gì ? Cũng chỉ là trước mắt, là được gặp các con trong một thời gian, được cho các con vui (và mình vui) trong 15, 20, 50 phút, hoặc lâu hơn nữa, nhưng những chương trình kết thúc xong là xong. Nói thế nào nhỉ ? Hình như đây chỉ là sự tự thỏa mãn trong tình thế này mà thôi. Nó không thể đem lại một thay đổi nào sâu xa đối với các con, bởi một chương trình thì bất cứ nhóm tình nguyện nào cũng có thể tổ chức, dù mức độ, quy mô, thành công có thể khác nhau. Mỗi dịp tết, trung thu, 1/6 hàng năm, chắc chắn các con cũng được tham gia từ một số đến vài chương trình như thế. Chỉ làm các con vui được thôi. Không thể thay đổi được số phận của các con. Chỉ còn lại những chương trình thế này, dù là Chung nồi bánh chưng như năm ngoái đi nữa, rồi cũng chẳng để lại gì nhiều nhặn. Chương trình dạy học thì đi một hồi rồi chấm dứt tức tưởi, chả đến được đâu.

Tớ không chỉ muốn các con được vui (và tớ được vui). Liệu có cách nào để thay đổi sự kì thị đối với người có H, đặc biệt là trẻ em có H hay không ? Làm được thế mới thực sự là mục đích mà tớ hướng đến. Còn vui trong chốc lát, cũng đáng giá đấy, nhưng chỉ thế thôi thì đáng tiếc. Phải thay đổi được số phận các con, phải cho chúng nó được sống ít nhất là cũng gần giống những đứa trẻ con bình thường khác, không phải chỉ được một vài người yêu thương thực sự (chứ không phải nói mồm) và một vài người quan tâm một cách rất thời vụ.

Bằng cách quái nào mà thay đổi được con mắt của cả xã hội ? Vận động để đưa các con đến trường được chỉ là thành công về mặt hành động thôi. Cái khó là thay đổi suy nghĩ cơ. Rồi các con sẽ bị kì thị ngay cả ở lớp học, khi mà các bạn cùng học bị nhồi sọ tư tưởng kì thị của bố mẹ chúng. Thì sao ?

Đường xa quá. Những hiểu biết của tớ chưa thể cho tớ thấy một con đường chắc ăn hơn, ngon lành hơn. Nhưng không vì thế mà từ bỏ hiện tại này được, không vì thế mà bỏ những niềm vui chộp giật này được. Chỉ cần đừng thỏa mãn với những gì đang làm.

Chỉ cần nhanh lên. Các con không có nhiều thời gian đâu.

Nhầm lẫn của người đời

Người ta thỉnh thoảng cũng có những nhầm lẫn buồn cười. Như chuyện tớ vào hiệu sách, thế quái nào lại thấy cuốn thơ của Inrasara trong giá Văn học nước ngoài. Bố khỉ, tên tây thế, ai biết được là người dân tộc Chăm, nên tống vào giá sách VH nước ngoài là phải rồi. Lần sau tớ đến, vẫn thấy nó yên vị ở đấy, thì tự biết là thôi nhé, đời mày thôi rồi. Cứ nằm đấy thôi

Có lần, đi xem một chương trình ca nhạc hưởng ứng ngày bảo vệ rừng. Buổi đó khá là long trọng, có ông Thủ tướng, Bộ trưởng & Thứ trưởng vài bộ. Mở đầu chương trình, người ta hát ngay bài Rừng xưa đã khép của Trịnh, cứ như đây là bài ca về bảo vệ rừng vậy. Rừng xưa đã khép, em hãy ngủ đi mà là về rừng thật thì chả khác gì Nguyễn Trãi viết Bình Ngô đại cáo tố cáo bọn giặc Minh làm ô nhiễm môi trường vậy. Dù sao người ta vẫn cho vào chương trình, lại ngay đầu, vì nó “rừng xưa đã khép” lị, chặt phá rừng đến thế là cùng, khép xừ nó cả cái “rừng xưa”.

Có những cái nhầm lẫn vớ vẩn, người ta biết rồi để đấy, song có những cái nhầm lẫn còn to hơn con voi. Mười năm qua nước ta tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS, chống ma túy và tệ nạn xã hội, kết quả ra sao không biết, chỉ thấy trên Vietnamnet cái tin Việt Nam có thể bị xóa thành tựu phát triển vì HIV/AIDS.

Tuyên truyền chống ma túy, mại dâm, người ta dựng những băng rôn, khẩu hiệu, tranh tuyên truyền to tướng với những dòng chữ kiểu “Ma túy, mại dâm là con đường ngắn nhất dẫn đến HIV/AIDS”, “SIDA* – đại dịch thế kỉ”… Và bây giờ thì người ta đã nhiễm nếp nghĩ, vì Ma túy, mại dâm là con đường ngắn nhất dẫn đến HIV/AIDS nên ai mà có AIDS thì khả năng người đó nghịch ma túy với mại dâm là hợi lớn. Kết quả là người ta coi những người nhiễm AIDS là một loại tội phạm chưa được quy định trong luật mà quy định chỉ trong tiềm thức. Người ta coi bản thân AIDS là tệ nạn xã hội chứ không còn là một căn bệnh nữa. Ai cần biết HIV có thể lây từ chồng sang vợ, từ mẹ sang con ?

Hình như tuyên truyền hơi bị hiệu quả quá. Ai cũng tin HIV/AIDS là đại dịch thế kỉ (thì đúng mà !) nên họ cứ thế tránh xa, thậm chí tránh xa cả việc tìm hiểu về nó, tránh xa tiếp xúc với tất cả những gì hơi dính dáng một tị đến nó. Có thể nói một trong những tác nhân gây ra kì thị người có H lại chính là công tác tuyên truyền rất chi là máu lửa của nhà nước ta mấy năm vừa qua. Bây giờ lại cuống cuồng mà sửa sai, lại tuyên truyền xóa kì thị. Chả biết rồi nó lại đến đâu.

Định viết thêm tí nữa, nhưng thôi, tớ chỉ thích những gì thách thức, khó khăn một chút, còn viết về những sai lầm của người khác thì bao giờ chả dễ.

Trung Quốc có một người có H tự nhiên khỏi bệnh (xét nghiệm kháng thể âm tính). Cho đến giờ, trên thế giới, đây mới là trường hợp thứ 2. Hi vọng không phải đơn giản chỉ là xét nghiệm kháng thể sai, mà là ông này đã khỏi bệnh thật. Biết đâu người ta sẽ tìm được một cơ chế nào đó chữa được HIV/AIDS thay cho ARV chỉ có tác dụng kiềm chế HIV chuyển sang AIDS ?