Chúng ta đang chết

Đọc trên báo cái tin Buôn bán hổ sống giữa Hà Nội.

Không hiểu sao tớ có cảm giác, con người càng có nhiều tiện nghi hiện đại, nhiều tiến bộ khoa học, nhiều loại máy móc tinh vi, lại càng đi gần đến chỗ chết. Không phải là cái chết sinh học, mà là cái chết tinh thần, cái chết về mặt tâm linh.

Không hiểu sao, tớ thấy cuộc sống của thời kì mông muội, mê tín và sợ hãi đủ thứ lại có vẻ chắc chắn hơn cuộc sống này nhiều. Thời xưa, khi người ta còn vừa sợ, vừa giận hổ, mỗi người thợ săn bẫy được một con hổ sẽ được thưởng 30 quan tiền và bị đánh 30 hèo (30 roi) – sự đánh này cũng là tượng trưng thôi. Vì thế nên con hổ còn được gọi tôn kính là Ông ba mươi. Còn nay, người ta nhốt hổ vào vườn thú cho trẻ con vào xem. Thậm chí trẻ con chúng nó còn khinh loài hổ. Thời nay, người ta không sợ pháp luật đã đành, vì pháp luật lỏng lẻo và hở hang lắm, nhưng ngay cả lương tâm mình cũng chả sợ nữa, thì nguy rồi.

Phát minh vĩ đại nhất của loài người là gì ? Bóng đèn á ? Tàu vũ trụ á ? Kính hiển vi á ? Kính thiên văn á ? Lò vi sóng á ?

Đầu tiên người ta chế tạo ra xe đạp, để đỡ phải đi bộ. Rồi người ta phát minh ra xe máy, đi nhanh và đỡ mệt hơn xe đạp. Rồi có ô tô, đi vừa nhanh, vừa đỡ mệt, lại không bị bẩn bụi như xe máy. Rồi thì có máy bay, tàu thủy, đi xa mà vẫn nhanh. Cuối cùng người ta chế tạo ra bom nguyên tử, phát minh tiêu diệt mọi phát minh.

Thủa hồng hoang, người ta nhìn gì cũng sợ. Nhìn cái cây, sợ, thờ cái cây. Nhìn con chim, cũng sợ, cũng thờ con chim. Nhìn trời mưa, lại sợ, tất nhiên thời béng cả trời lẫn đất lẫn gió lẫn mưa. Còn giờ, người ta hết sợ rồi. Người ta đi chùa để khấn cho mình thăng quan tiến chức, của cải chảy vào như điên, để khấn cho đối thủ khuynh gia bại sản, gia đình ly tán, cứ thế lầm rầm trong khói trầm và khói vàng mã bốc lên um um như cháy chùa. Trăm lạy đức phật từ bi …

Giờ thì thôi rồi, đi một tí vào Vườn thú là thấy Hổ, báo, khỉ gió đười ươi, không thì ngồi nhà xem ti vi cũng thấy. Cần quái gì phải sợ. Chúng ta sẽ chết trong cô đơn, vì vừa tự mình đã rũ bỏ đồng loại của mình, giờ lại dám cãi lại cả Mẹ Thiên Nhiên. Mẹ mắng !