Chuyển nhà – Hồi kí: Những ngày ấy ấy

Chuyển nhà

Tớ sống ở nhà ông bà một thời gian. Khi tớ bắt đầu đi học tiểu học một thời gian thì nhà tớ chuyển đi, vì căn hộ tầng 2 khu tập thể chẳng lấy gì làm rộng rãi, lại sống cùng với cô (thực ra là dì, em ruột mẹ tớ) nữa, nên nhiều điều bất tiện.

Nhà tớ chuyển đến một ngôi nhà cấp 4 nằm chính giữa sân Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội bây giờ. Tớ phải gọi là nhà cấp 4 vì không biết đặt cho nó cái tên nào khác. Sau này nó vẫn được nhắc đến với tên khác là “Nhà chị Dậu”. Ngôi nhà bé tí, lợp giấy dầu, và ban đêm nằm trong giường có thể chơi trò đếm sao mà ngủ được. Mỗi đêm mưa, cả nhà lại bị dựng dậy, bày la liệt xô chậu ra hứng nước. Nhiều đêm tớ ngủ say, tự nhiên bị bố mẹ thô bạo xách lên, không cho tớ nằm nữa, và thay vào chỗ tớ là một cái chậu nhựa to tướng. Có đêm tớ tỉnh dậy, thấy mặt ướt nhoẹt, cứ tưởng mình vừa mơ vừa khóc, rồi lại ngạc nhiên sao nước mắt chả mặn quái gì mà lại nhạt thếch thế này. Hóa ra là nước mưa.

Hồi ấy Tòa án TP HN còn chưa xây, còn Viện kiểm sát thì đang xây dở. Sống cùng khu vực đó còn có dãy nhà của các chú trong đội xe của Tòa án, cách nhà tớ khoảng vài chục mét. Nhưng nhà tớ thì nằm trơ trọi giữa những cây sấu, cây …………………………….. (cây gì í, tự nhiên quên béng mất. Chỉ nhớ là nó là cây cao, thân xù xì, quả bé bằng nửa hoặc 1/3 đốt ngón tay, đừng hỏi tớ về màu.) Mùa hè, sáng ra, tớ có trò đi một vòng quanh tòa án (khá rộng), nhặt sấu. Sau một đêm, sấu rụng lay lắt trên đất. Tối đến thì đi nhặt xác ve với bọn trẻ con trong khu của đội xe. Mùa đông, lá sấu rụng vàng cả con đường, vàng cả sân Tòa án. Bước đi trên con đường xào xạc, chân muốn xục xuống hất tung lá vàng theo từng bước đi. Ngửi mùi lá sấu dịu dịu, tự nhiên thấy mình bé con (chả bé thì nhớn với ai ? Ghi chú: đây là đoạn hồi tưởng lại thôi).

Nhà tớ ở Lý Thường Kiệt, nhưng tớ vẫn học lớp 1, lớp 2 ở trường Việt Nam – Cu Ba gần nhà bà ngoại tớ. Hàng ngày tớ dậy sớm, đi tập thể dục một vòng quanh Tòa án (oai chưa !), rồi lên xe bố tớ đi học. Bố tớ đã sắm được một con xe máy địa hình hàng ngoại nhập nhãn hiệu Babetta. Mỗi lần khởi động phải đẩy xe chạy nửa vòng tòa án, bố tớ ngồi trên xe còng lưng đạp vịt nó mới chịu nổ máy. Cái tiếng máy của nó nghe mới khiếp chứ. Nhưng thôi, tớ không nói xấu nó nữa. Dù gì nó cũng đã đưa cả nhà tớ đi đây đi đó suốt mấy năm. Đi xe, tớ ngồi trước, được giao nhiệm vụ bấm còi những lúc bố bảo. Tớ vẫn bấm inh lên mỗi khi cực kì là chả cần thiết, khiến cho cả phố quay lại trợn mắt nhìn.

Cái xe gắn bó với nhà tớ rồi bị thay bằng con xe 82 cũng cà khổ không kém. Yếm xe màu trắng đã trờ thành màu cháo lòng có rắc hạt tiêu. Bề mặt nó xước ngang dọc như mặt Mít tơ Chí Phèo. Xe chạy cà dựt cà dựt, nhưng cũng khỏe hơn con Babetta, nghĩa là đủ chở cả nhà tớ khi ai cũng đã đã lớn lên/ già đi/ nặng cân hơn.

Nhà tớ phải chuyển khỏi nhà chị Dậu, để người ta xây tòa án HN. Chúng tớ chuyển vào ở một phòng trong tòa án tối cao. Nhà này to hơn, có một cửa thông ra ngoài, một cửa thông vào tòa nhà Tòa án tối cao. Nếu bạn đứng trên đường Hai Bà Trưng, kẻ một đường thằng song song và cách đều Tòa án TP HN và Viện kiểm sát nhân dân tối cao, thì đường thằng ấy sẽ chỉ thẳng vào cái nhà hồi đó của tớ. Ngôi nhà này không có công trình phụ, không có nhà tắm. Thực ra nhờ nó mà cách đây hơn chục năm tớ đã có vinh dự được tắm trong Tòa án Nhân dân tối cao đấy. Cứ đợi mọi người về hết là tớ mở cửa thông vào Tòa án, và …. tắm. Chỗ ấy tối, kín gió, chả sợ bị cảm hay bị nhìn thấy (hồi đấy có bị nhìn thấy chắc cũng chả sao.)

Hồi này bố mẹ tớ ít phải đi công tác hơn, nhưng thỉnh thoảng cũng phải đi. Tớ nhớ cái lần mẹ tớ đi Lạng Sơn một tuần, tớ ở nhà với bố và ông anh họ. Cả tuần đấy tớ ăn cơm với thực đơn như sau: sáng: trứng trưng (hay chưng nhỉ ?), trưa: trứng trưng, chiều: trưng trứng làm trứng trưng, thứ hai: trứng trưng, thứ ba: trứng trưng, thứ tư: nó, thứ năm: vẫn nó, thứ sau: a ! chào mày, người quen cũ. Đến nỗi bây giờ cứ thấy món đấy là tớ giữ khoảng cách an toàn là 20km đường gà bay.

Đến năm tớ học lớp 3, nhà tớ chuyển về khu tập thể B8 Láng Hạ, tận tầng 4. Đây là quãng thời gian chơi bời oanh liệt nhất của tớ, sẽ được nhắc đến trong một entry khác. Thời gian nhà tớ ở B8 Láng Hạ là những 6 năm, rồi mới chuyển về ngôi nhà hiện nay.

Những ngôi nhà đã ở, nhà nào cũng để lại trong tớ một kí ức trong.

Hồi kí: Những ngày ấy ấy (ấy ấy là thơ ấu)

Ông và bà

Hôm nay, sau khi nhìn con em họ mới học lớp 3 của tớ viết hồi kí rất chi là tung văn hoành, tớ quyết định đua đòi đú đởn một phen. Nghĩa là tớ cũng nhật kí hồi kí như ai, cho mọi người thấy một thời vàng son, khi mà phần thiên thần trong tớ còn le lói rực sáng !

Hồi tớ học mẫu giáo nhà trẻ, cả nhà tớ còn sống cùng ông bà ngoại trên một căn hộ tầng 2 trong một khu tập thể nằm đối diện với một khi tập thể khác và quay tay trái ra phố Nguyễn Trường Tộ. Hồi đó bố mẹ tớ suốt ngày phải đi công tác, phần lớn thời gian tớ ở với ông bà. Tớ còn nhớ tớ rất thích được bế đi rong để ru ngủ. Bố mẹ tớ đi công tác, bà ngoại tớ phải ẵm tớ đi từ phòng này sang phòng khác, ru hết tất cả các bài hát ru bà tớ thuộc, thậm chí replay đến lần thứ 2,5 mà tớ vẫn chưa chịu ngủ. Tớ nhớ mẹ. Tí quên, hồi đấy tớ có một thói quen rất quý tộc là: đi ngủ sờ tí mẹ. Thế nên mắt tớ cứ mở chong chong như cái đèn pin. Bà tớ thì bị thấp khớp, chân bà sưng lên, nhưng vẫn cứ phải khập khiễng bế tớ đi đi lại lại, nếu không sẽ dẫn đến một hậu quả to hơn cả bom nguyên tử: tớ khóc. Rồi cuối cùng, bà tớ khập khiễng dừng lại. Bà bảo “Con chuột nó cắn ngón chân cái bà rồi, bà cho con xuống nằm nhé”. Thế là tớ đồng ý mà quên mất rằng nếu có con chuột cắn chân bà, mà tớ nằm xuống giường, nghĩa là tớ gần con chuột hơn rồi còn gì. Chỉ biết tớ thiếp đi lúc nào không biết, mở mắt ra đã là bình minh rực lên và đồng hồ chỉ 9 giờ sáng.

Hồi đó, bà tớ thường xuyên bị đau bụng. Những lúc như vậy, bà nằm trên giường, đắp chăn, và rên hừ hừ. Một lần, bà tớ đau bụng, nằm trên giường. Tớ thì chơi trò xây nhà ở dưới sàn. Thấy bà tớ nhăn nhó, tớ tự nói một mình: “Mình làm gì cho bà mình khỏi đau bụng bây giờ nhỉ ?” Bà tớ ứa nước mắt.

Cái ước mơ to nhớn đầu tiên của tớ là đi học võ, luyện thành cao thủ, rồi học điểm huyệt để chữa bệnh cho bà. Hình như sau khi xem phim Bao Công, thấy người ta cứ điểm huyệt tành tạch, tớ có cái niềm tin chân thành là điểm huyệt theo kiểu Triển Chiêu có thể chữa được đau bụng. May mà chưa nghĩ đến chữa đau bụng cho bà bằng ám khí !

Ở nhà còn có ông ngoại nữa. Ông ngoại tớ là chuyên ra về các loại cẩn thận. Lúc nào ông cũng sợ tớ ngã, sợ tớ thế nọ, thế kia. Và nói chung, khi bị bố mẹ mắng thì ông là một đồng minh tốt. Ông tớ bênh tớ theo kiểu nó là trẻ con, không được đánh nó. Ông tớ mua sách về giáo dục trẻ em cho bố mẹ tớ đọc, đại ý nó là không nên dạy trẻ bằng roi vọt. Sách nói chí lí thế cơ chứ.

Ông tớ vẽ phác rất đẹp, ít nhất là vẽ cái gì thì nó giống cái đấy. Tiếc là tớ không có gien đấy, vẽ cái nọ người ta nhìn ra cái kia, nhưng bù lại được ông truyền cho gien mù màu và thích ăn đồ rán .

Nhà bà ngoại tớ có một cái hành lang giữa các phòng, không dài, không hẹp. Tớ vẫn chơi bóng bàn với ông ở đó. Bóng là bóng bàn, vợt là vợt bóng bàn thật, cũng đánh qua đánh lại thật, nhưng không có bàn, nên thực ra nó hơi lai lai tennis, lai bóng đá trong nhà và dính dáng cả đến bóng chày nữa. Tớ nhớ cái lần bóng đến, tớ mắm môi mắm lợi phang một phát mười thành công lực. Nhát phang của tớ chả liên quan gì đến quả bóng cả, vì bóng nó cứ tự nhiên bay tiếp, còn vợt của tớ bay thằng về phía mặt ông. Hic, đúng là ám khí hạng nhất. May mà ông tớ cao thủ trên giang hồ nên tránh được

Ông tớ cũng là người đã dạy tớ chơi tem. Có những buổi hai ông cháu hì hục rửa tem trong cái bô hồi bé của tớ, cái bô (hình như) màu vàng. Rồi hì hục phơi tem, làm cho những con tem chết sống dậy động đậy trong cuốn sổ tem không thể nào không phải hì hục để làm nên. Bây giờ người ta dùng email, tớ làm quen với chat, với mail, với website, với blog, với điện thoại di động, với những cái kết nối người ta từng phút một, nhưng vẫn không sao quen được những con tem, cái thì bé tí, cái thì to oành bằng ba ngón tay cộng lại, được sắp đặt trong cuốn sổ tem. Cuốn sổ của tớ đã lâu không được thêm con tem nào, nhưng vẫn còn nguyên, thỉnh thoảng lôi ra để được ngửi mùi bụi, mùi giấy, mùi tem, mùi bàn tay ông run run viết:

“Ông tặng cháu Tiến (Long) nhân ngày cháu 9 tuổi: học tốt, khỏe mạnh, làm gương cho em.”
Nhớ về những ngày ấy, tự nhiên lại thấy rưng rưng.