"Tôi không thể hiểu tại sao…"

Hôm nay là buổi học bù Chính sách xã hội. Bố khỉ, chiều chủ nhật mà cũng phải vác xác đến trường bằng con xe yếu ắc quy và tuột khóa càng, long sòng sọc trên con đường lổn nhà lổn nhổn chống chỉ định với người bị đau dạ dày.

Tớ thề là tớ chưa thấy môn nào có được một thầy giáo giảng chán đến thế này. Thậm chí nó còn chán hơn cả Tâm lý học đại cương của Cường bạo đại vương. hic. Đã đói, mệt, buồn ngủ, chán, nản thì chớ, ông thầy còn quyết tâm không cho cúi đầu xuống bàn, không được một tiếng xì xào, và đặc biệt là học 2 tiết liên tục mới được nghỉ 10 phút. Học 2 tiết liền không mệt mới là lạ. Thế mà cứ hơi gục đầu xuống (chuẩn bị ngủ) thì thầy lại gằn giọng “Em kia ngẩng đầu lên !” thay vì cái giọng lè nhè chè đỗ đen thông thường.

Thầy không cho nói chuyện, nhưng tất nhiên là bọn nó (trong đó có tớ) vẫn cứ nói chuyện như thường. Thầy replay cái câu “Tôi không thể hiểu tại sao bên trên thầy cứ nói mà bên dưới các em cứ nói chuyện ?” phải đến chục lần. Không phải thầy không hiểu đâu, thầy dùng biện pháp nghệ thuật câu hỏi tu từ í mà. Chứ chả lẽ một người thầy giáo kinh nghiệm đầy móng chân như thầy lại không biết cái câu “tiên trách kỉ, hậu trách nhân”, chả lẽ thầy lại không biết cái quy tắc của kinh tế là hàng mẫu mã xấu, chất lượng kém thì tất yếu là ế ? Thầy biết là tại sao đấy chứ không phải không hiểu đâu. Chẳng qua thầy kêu “Tôi không thể hiểu tại sao…” cũng chỉ như một kiểu “Em chã” mà thôi.