Sống gửi, thác về

 

Đêm qua, tôi nằm mơ có một người thân của mình ra đi vĩnh viễn.

Trong giấc mơ đó, tôi khóc ba lần. Lần đầu tiên là khi chứng kiến phút cuối cùng của người ấy, chỉ đang ngồi trên ghế, gục đầu xuống như ngủ gật, rồi đi. Lúc ấy có cảm giác như một phần trong người mình cũng đã chết. Đau xé lòng.

Rồi giấc mơ tiếp diễn bằng rất nhiều tình tiết. Tôi bỗng nghĩ đến những chuyện sống gửi, thác về, và rằng chuyện đó là lẽ tự nhiên, thế nào cũng sẽ xảy ra, không thể tránh khỏi được. Tôi không sốc, nhưng vẫn khóc.

    Lần thứ ba, là khi tôi ý thức được rằng tất cả hoàn toàn chỉ là mơ, rồi nước mắt lại chảy ra.

Buồn buồn đứng dậy thắp hương

 

Hôm nay mồng 8 tháng 3, định thắp cho bà ngoại nén hương thì đã thấy ông dậy, thắp hương cho bà và cụ từ sớm.

Rút hai nén hương, châm lửa, hương cháy, phẩy tắt lửa cho khói bay bảng lảng, rồi kiễng chân lên định cắm vào bát hương của bà ngoại, nhưng chợt nhớ ra, nếu bà ở đây, bà sẽ bảo thắp hương cho các cụ trước đi.

Hình như trên thế giới chỉ có Việt Nam mới có kiểu thắp nhang thờ cúng tổ tiên một cách sâu sắc, gần gũi và thân thiết đến thế. Người Trung Quốc cũng nhang, cũng đèn, cũng đốt vàng mã, nhưng thường chỉ vào những dịp tết nhất, giỗ chạp. Người Hàn Quốc hình như còn không có cả nhang đèn, vì một lần, một đồng chí Hàn Quốc đã từng ở Việt Nam lên một diễn đàn của người Hàn và bảo, bọn Việt Nam là bọn u tối mông muội kiểu thổ dân, suốt ngày thờ cúng mấy tấm ảnh, mấy hũ tro cốt, thờ ma. Hay tin, hàng loạt thanh niên Việt Nam đã dùng Google Translate vào diễn đàn toàn tiếng Hàn đó đăng ký tài khoản và cũng lại dùng Google Translate để viết bài ném đá hội đồng.

Nén hương là phương tiện giao tiếp với thế giới vô hình. Thế giới ấy không uỳnh oàng thần thánh và uy lực vô biên, mà đều là những người gần gũi thân thiết trong gia đình. Vì thế, người ta chỉ kính chứ không sợ.

Bà ngoại mất đã được gần 2 năm. Phòng bà đã bị sửa sang lại, không còn chút dấu vết gì của căn phòng trước kia, khi tôi vẫn còn bé, hàng đêm trước khi ngủ được bà gãi tai cho nữa. Nhưng thỉnh thoảng, khi đang ngồi đọc báo hay lướt web bằng wifi chùa của quán cafe bên dưới, chợt cảm thấy trong lòng bất an hay có tâm sự gì, tôi đứng dậy, thắp một nén hương cho bà, không cần khấn vái cầu xin gì cả. Vậy là cảm giác như bà ngoại vẫn đang ở đây, ở khắp nơi.

Có một ông nào đó, hình như cũng nổi tiếng, bảo, người ta chỉ thực sự mất đi khi những người khác không còn nhớ đến họ nữa.

Blog của ông ngoại

Hơn 40 năm trước, ông ngoại tớ đã viết blog. Hồi đấy laptop là máy chữ, nhưng laptop là hàng xa xỉ rồi. Ông ngoại tớ viết blog bằng tay trên giấy.

Giờ ngồi số hóa nó lại, đề phòng thiên tai, động đất, sóng thần, hoặc đơn giản là ông tớ lỡ tay đánh đổ cafe lên thì nó cũng không đi ma teo mất. Post luôn cái entry đầu tiên của ông. Hôm đó là 24/02/1964, nghĩa là khi ấy mẹ tớ mới 3 tuổi.

24/2/64

Các con thân mến,

Sau nhiều đêm suy nghĩ, hôm nay bố bắt đầu viết cho các con những dòng chữ đầu tiên và để rồi bố và mẹ con tiếp tục viết nữa, viết mãi chừng nào còn có thể cầm bút, chừng nào còn thấy những ý nghĩ của bố mẹ các con ghi trong quyển vở đầu này sẽ có một tác dụng nhất định cho các con, khi các con lớn lên, các con sẽ hình dung thấy được một phần những lúc vui buồn, những nỗi lo lắng của bố mẹ, của bà cháu, của toàn thể gia đình đối với sức khỏe, đối với sự khôn lớn của các con.

Bố tin rằng mẹ con cũng sẽ viết nhiều trang trên quyển vở này và các quyển vở khác nữa.

Không phải ngày nào, bố mẹ cũng viết dành cho các con nhưng sẽ cố gắng ghi những gì bố mẹ cho là cần thiết, ghi lại để các con đọc, đọc để quý mến bố mẹ hơn, đọc để thấy những kinh nghiệm xây dựng cuộc sống hạnh phúc trong công tác, trong gia đình, đọc để thầy rằng trước đây bố mẹ và nếu kể xa hơn nữa, ông bà tổ tiên các con sống trong một hoàn cảnh không được như hiện nay con sống, đọc để thêm yêu nước, yêu dân tộc, yêu bạn và ghét kẻ thù.

Hôn các con. Bố mẹ các con.

Này thì entry

Mặc dù đây là cái entry đầu tiên của năm mới, nhưng mà tớ đề nghị không tính đây là khai blog, bởi vì tớ đã khai blog từ trên… blast rồi.

Mồng một sang nhà ông bà ngoại, được ông bà lì xì cho cũng nhiều, nhưng e rằng đấy chỉ là những phong bao lì xì hiếm hoi. Giờ lớn rồi, thò mặt ra nhận lì xì cũng ngại, mà không nhận thì… hic. Tiến thoái lưỡng nan. Dù sao thì tớ vẫn thích có lì xì hơn. Khà khà, bao giờ có vợ con rồi sẽ đến lượt tớ đi lì xì, còn giờ thì cứ tranh thủ nhận đã.

Vớ được cái ảnh cả nhà, chụp từ 14 năm trước, nhân dịp mừng thọ ông ngoại tớ 70 tuổi, nhận ra một sự thật đau hết cả lòng dồi tim gan phèo phổi: hình như càng lớn tớ càng không còn là hot boy nhà hộ sinh nữa.
Photobucket
Tết này lịch của tớ rất chi là chật chội. Tình hình là mồng 3 tớ sẽ về quê tổ chức thượng thọ cho bà nội, cuối mồng 4 mới lên. Một trong ba ngày, mồng 7, mồng 8, mồng 9 sẽ có một hôm về quê dự hội làng nữa, nhưng mà chắc là mồng 7 hoặc mồng 9, chứ đi mồng 8 chỉ xem được cái khúc giữa, chả ra đầu ra đuôi gì cả.

Tết xong, việc đầu tiên sẽ là chạy đi mua một cái tủ sách mới. Tủ sách của tớ không thể nào Đò lèn được thêm nữa, mà để sách bên ngoài thì tội cho nó, cũng chẳng biết nên cho quyển nào ra ngoài. Show hàng cái tủ sách của tớ phát:
Photobucket
Còn muốn viết một cái entry, nhưng có lẽ phải sau 5 ngày tết mới dám post.