Như những dòng sông

Sáng về đến nhà.

Chiều nghe tin một người bạn già của ông ngoại mất, có cảm giác cay cay nơi sống mũi như mình cũng mất một người bạn. Ông ngoại nói “Ông ĐMT trong Sài Gòn mới mất, ông định…” bằng một giọng không phải quá nhiều thương tiếc, chỉ buồn. Từng người bạn của ông lần lượt bỏ ra đi, đến nỗi mỗi lần xem mục Tin buồn trên TV và báo, ông cặm cụi ngồi ghi lại đến đầy một cuốn sổ, mỗi  người được một trang bằng cỡ bàn tay. Rồi ông giở ra, ngồi kể “Thằng này, trước kia…

Ông ĐMT thì khác. Ông ngoại không phải kể lại những quãng kết nghĩa vườn đào hồi xưa nữa, vì cả nhà ai cũng biết ông T. Trước kia, khi còn khỏe, hai ông vẫn viết thư mỗi tuần một lá đều đặn cho nhau, và cái người đi bỏ thư vào thùng hàng tuần ấy là tôi cũng thuộc cả số nhà ông ở phố ĐVB, Sài Gòn. Sau thư cũng thưa hơn, nhưng thiệp chúc tết thì dứt khoát năm nào cũng phải gửi đúng dịp.

Những ngày đầu tiên ông ngoại rủ rê chơi tem, hai ông cháu hị hụi cắt phong bì lột tem, cũng toàn lấy từ bao thư của ông ĐMT. Đến nỗi hàng tuần, hai ông cháu đều mong thư ông T, người mong cái ruột, người háo hức cái tem. Hai “thằng” cứ thế chia sẻ với nhau niềm vui nho nhỏ ấy. Cho đến khi tôi lỡ lớn mất và dần dần nhạt phai trò chơi tỷ mẩn. Những cuốn sổ tem, may quá, vẫn còn.

Ông và bạn ông đều lạ. Các cụ gặp nhau, uống một chén nước lọc, rồi rủ rỉ cập nhật cho nhau tình hình những ông này bà khác ở tận đâu đâu, có khi cả hai cùng không quen, chỉ biên biết. Thỉnh thoảng cũng phát hiện ra người này người kia mình hóa ra cùng quen, hoặc cùng biết, và cuộc chuyện hào hứng lên hẳn.

Đôi lúc, tôi bắt gặp ông ngoại lần giở và lẩn mẩn đọc lại cuốn sổ tang của bà, lần thứ hai mươi hay hai mấy, không nhớ nữa.