Miếng nhục

Từ hồi tớ thực hiện chính sách dồn hết tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải vào việc tăng trọng đến giờ cũng có tí thành quả. Hồi tết cân thử thấy tăng lên được đến 4-5 cân so với cùng kỳ năm ngoái, nghĩa là sau vài năm liền chả biết tăng cân là gì, cuối cùng tớ cũng level up. Tất cả là nhờ ăn ngủ điều độ, hôm nào cũng ăn sáng, vào quán gọi cacao thay vì cafe, tối 8h ngủ sáng 8h dậy.

Đầu năm ngứa tay bói một quẻ xem cả năm làm ăn thế nào. Chả hiểu có phải tay thối không mà được ngay quẻ Di, nghĩa là nuôi, tượng là cái mồm, diễn giải thô thiển ra là năm nay thế nào cũng bị vạ miệng, còn một số thứ khác như trong năm sẽ phải chia lìa người thân hoặc người yêu – trong khi tớ còn chưa có người yêu, còn người thân thì hơi nhiều nguy cơ. Rồi thì khoảng giữa năm sẽ dính một trục trặc, phải giữ ý chí kiên định thì sẽ có người tới yểm trợ, nhưng mà mình vẫn là yếu tố chính…blabla

Bói phát ứng nghiệm luôn. Tết ăn bánh chưng rán nhiều quá nên bị lở mồm long móng, tên khoa học người ta gọi là nhiệt. Nhiệt chưa khỏi thì dính ngay phát bỏng mồm do cầm bánh mì quẳng vào lò vi sóng cho nóng, xong lúc lấy ra quên xừ mất cắn uập một phát. Cố nuốt cho xong miếng í mà mặt méo xệch, nước mắt nước mũi chảy ràn rụa, tay nắm chặt, mắt trợn ngược, người run bần bật. Xong là trong mồm phồng rộp một vài chỗ giờ vẫn còn rát. Ăn gì chạm vào cũng đau nên lại lười ăn. Vạ miệng chuẩn luôn. Đúng là miếng ăn là miếng nhục :((