Rung chân và đối thoại

Lúc nãy tớ vừa xuống nhà chén nốt bát mì mà thằng em tớ không chịu ăn. Thế là mẹ tớ được cơ hội ngồi rung chân và đối thoại với tớ. Khổ, mẹ tớ muốn mà chẳng được mống con gái nào, thành ra các thể loại kinh nghiệm và bài học gia đình đáng lẽ dành cho con gái mẹ, giờ đành truyền lại cho tớ. Đại khái là gia đình nó phải thế này thế nọ thế kia thì nó mới thế ấy, nói chung là chọn vợ chọn chồng là cần abcdef…, rồi ngày xưa bố mẹ với nhau, ngày nay với nhau bố mẹ… Tớ là tớ đang bận ăn mì nên đành ngồi gật nhiệt tình.

Để oánh lạc hướng mẹ, tớ phải chuyển phắt đề tài sang vấn đề nhà báo và công luận đang hót là BẠO HÀNH. Không hiểu sao các cụ hồi xưa dạy con dạy cháu, kể cả các cụ thầy đồ (giờ hiện đại gọi là teacher với prof) hơi tí là vác gậy ra oánh. Mà bắt cởi quần ra oánh cho nó nhớ mới hay chứ. Lê Quí Đôn, Lê Hữu Trác, Lê Trãi, Lê Nin đều từ nằm chõng chịu đòn mà thành người cả. Toàn danh nhân chứ lị.

Giờ bố cầm roi đánh con còn hơi không sao. Cô lỡ tát trò một phát là thế nào cũng bị tố cáo là bạo củ hành. Các thầy cô muốn kích đểu nhau, cứ lừa lừa lúc đồng nghiệp lỡ xuống tay với học sinh để mình ra tay viết thư tố cáo mới hay chứ. Chả trách bây giờ học sinh dám chơi đòn combo cho thầy giáo gục luôn trên bục.

Mẹ tớ bảo hồi xưa các cụ phạt là xuất phát từ cái tâm. Các cụ í muốn con cháu đồ đệ tiến bộ hơn nên phạt cho nhớ. Còn thể loại nghệ thuật bạo hành hiện nay là do thầy cô giáo đánh cho bõ tức, cóc xuất phát từ cái tâm. Cho nên hiệu quả hiệu ứng nó khác nhau.

Nhưng mà chưa chắc các cô giáo, thầy giáo oánh học sinh đã không xuất phát từ cái tâm. Họ cũng muốn học sinh mình tiến bộ, nên oánh đau cho nhớ chứ lị. Như miss Quảng Thị Kim Hoa í, đánh cho các cháu ăn nhiều, các cháu khỏe mạnh chứ có phải là hành hạ các cháu đâu. Chắc không phải 100% những ít nhất cũng phải có vài % oánh một cách có tâm chứ nhỉ ? Các cụ bảo Có tâm mà không có tài là vô dụng, có tài mà không có tâm là vô lại chứ còn gì.

Nói đến đây, mẹ tớ tịt, còn tớ ăn xong bát mì. Hết chuyện để kể.