Phía loanh quanh không có gì lạ

 

         Mình thấy báo chí hay rêu rao Việt Nam là xứ sở yên bình, an toàn và thân thiện, rồi dẫn lời ca ngợi của các bác Khoai Tây đã đến hoặc chưa đến Việt Nam. Nhìn lên trang nhất các báo điện tử đầy tin cướp giết hiếp, từ trộm vặt trên xe bus đến trộm vặt công khai, ra đường thì sợ hố tử thần và xe điên, hoặc xe không điên thì người điên, va chạm một tí là tuốt đao truy sát, ăn uống thì cốm nhuộm phẩm màu công nghiệp, sinh tố từ hoa quả thối, rau xanh tưới chất kích thích, thuốc trừ sâu, thịt lợn bệnh, gà quét véc ni cho vàng tươi, vịt nhổ lông bằng nhựa đường, dầu ăn đen thui tái chế thành trong veo, đậu phụ thì có thạch cao, ngồi yên trong nhà cũng có thể tự dưng sập nhà mà chết, hoặc nhà thằng khác tự nhiên sập vào nhà mình… Một cuộc sống bình yên mà bị sợ hãi bủa vây như thế thì là thứ bình yên gì vậy ?

Đồ cứu

Cuộc đời lắm khi cũng buồn. Viết ra điều ấy thì lại quá đơn giản. Không đủ để giải khuây.

Nó cũng như khi bạn tự chạy đuổi theo một cái bóng tưởng tượng xung quanh một gốc cây. Bạn chạy mãi, chạy mãi mà không thể túm được nó, nhưng bạn vẫn tiếp tục đuổi theo. Rồi bạn chợt nhận ra rằng thực ra chẳng có chiếc bóng nào cả. Tất cả chỉ là tưởng tượng. Bạn đứng lại. Và khi đã đứng lại rồi, bạn lại thấy cảm giác được chạy đuổi theo một cái gì đó thật quyến rũ biết bao.

Hoặc khi bạn đã bắt được nó rồi cũng vậy.

Áo mưa

Khi trời đổ mưa

Những chiếc áo mưa xô nhau ra đường

Xanh đỏ tím vàng chấm bi hay Siêu nhân vũ trụ

Chẳng ai mặc áo mưa giống ai

Mà dù có giống thì người trong áo mưa cũng khác.

Một đời người có thể đã qua vô khối những đời áo mưa

Có cái mặc một lần rồi vứt

Có cái mặc một lần rồi mất

Có cái mặc một lần rồi cất

Và ngày mai khi trời đổ mưa rào

Và trong cốp xe có mỗi một chiếc áo mưa

Sẽ không ai nghĩ mình sẽ mặc chiếc áo mưa nào.

Mắt thấy đúng sai

doi mat

 

Khi bé, thời ta vẫn còn ị đùn, tè dầm lung tung, là lúc chả ai quan tâm đến đúng sai, vì có biết sai đúng là cái gì đâu.
Đến tuổi đi học, nhìn gì cũng thấy đúng. Lời cô giáo dạy là chân lý, sách chẳng bao giờ sai.
Tuổi xì tin, nghe gì cũng thấy sai.
Lớn hơn, thấy mọi sự đều là đúng, vì thực ra đúng không phải là đúng, mà vì mình hiểu được điều ở đằng sau mọi thứ, và thứ nào diễn ra cũng đều có lý.
Nhưng lớn hơn tí nữa, thấy rằng đời có đúng có sai, mình có sai có đúng.
Về già, đúng sai chẳng quan tâm nữa, nhẹ nhàng thuận theo tự nhiên.
An nhiên.

Bất lực

(Title chỉ mang tính minh họa, còn ảnh chả liên quan gì)

Đọc “Lục Vân Tiên” của em! trên báo Tiền phong vừa thấy buồn cười vừa thấy buồn. Tóm tắt lại luôn cho ai lười click vào link, lười đọc lại. Đại khái là có một chàng trai đang đèo người yêu đi chơi tự nhiên gặp một bà bị giật mất cái túi. Chàng hùng hổ phóng xe đuổi theo, nhảy vào đấm nhau với 3 thằng cướp giật, tất nhiên là bị chúng nó tẩn cho một trận nên thân. Trước khi bị tẩn chàng còn kịp bảo người yêu “Em mang quay lại trả cho chị ấy. Kệ anh…”. Tất nhiên là sau đấy người dân xung quanh cũng kịp gọi công an, bọn kia bị bắt.

Đọc xong thở phào phát, vì may mà bọn kia không có hàng nóng hàng lạnh hàng nguội gì trong người, chứ tỉ như nó có con dao rọc giấy, nó rút ra chọc một phát là “chàng” có sổ đỏ dưới âm phủ ngay. Mà nó có dao vẫn còn may chán, chứ là cái kim tiêm 2ndhand thì vui phải biết.

Tại sao thời đại này vẫn còn những người nhí nhảnh ngây thơ như cái “chàng” kia nhỉ ? Thời của người hùng qua lâu lắm rồi, giờ chuyển sang thời biết điều thì tự giữ lấy thân. Năm ngoái đâu như có tin một ông già bị một thằng cu du côn tẩn cho lên bờ xuống ruộng vì nó thấy ngứa mắt, tẩn giữa thanh thiên bạch nhật hẳn hoi, trước mặt gần trăm người hẳn hoi. Mơi mới lại có vụ một sinh viên trường gì gì đó liên quan đến tài chính thì phải, bị dọa chém. Lúc tan trường cậu này được cả lớp hộ tống. Vừa ra khỏi cổng trường đã có ngay mấy chú vác dao đứng đợi sẵn, lao vào chém như băm viên. Kết quả là cái chú đáng lẽ bị chém thì chạy thoát, còn các bạn hộ tống thì có cơ hội được thử xem dao nó sắc thế nào. Có chú bị chém gần chết. Đúng là làm ơn mắc oán.

Buồn cười thật, đọc trên Voz thấy có ông lập topic hỏi trong thời buổi này thì nên đi học võ gì, vì ông í thấy nhiều chuyện chướng tai gai mắt. Võ thì làm quái được gì. Giờ chỉ có môn phái vô địch nhất là AK-do. Không phải Aikido đâu, là khẩu AK í mà. Võ mấy mà gặp dao với tông với mã tấu thì cũng phải chạy sớm.

Tớ đã xác định rồi. Tỉ như tớ đang đi trên đường mà có đứa nào chặn lại đòi tiền, tớ sẽ ngoan ngoãn vâng dạ mà đưa tiền cho nó. Cóc phải tại cái triết lý “giữ được mình là thắng được người” đâu. Đơn giản là tớ sợ. Còn thì mấy chuyện thị phi trên đường đời, chỉ có nhắm mắt bịt tai mà đi thôi, không dám dây dưa với giới giang hồ để rồi mua dây buộc mình. Tớ cóc phải loại người bị tát má phải thì giơ má trái cho chúng nó tát. Còn chuyện tát lại thì cũng phải xét đã. Đúng là có hèn, nhưng thà sống nhục còn hơn chết oan. Thật đấy.

Xét cho cùng, méo mó có hơn không cũng là một kiểu bất lực.

Cũng chả biết thế nào. Biết đâu một lúc nào đấy thấy chuyện bất bình, tớ nổi điên lên thì làm sao mà nói trước được ?

Làm thử cái Poll

Nếu thấy một cô gái (hoặc một chàng trai) đang bị bắt nạt trong một ngõ vắng, bạn sẽ:
Lẳng lặng kiếm đường khác mà đi

1

Xông vào tỉn nhau để cứu người bị nạn

0

Lùi xa 30 mét rồi kêu cứu

0

Chưa quyết định được, cứ đứng nghĩ một lúc đã

1

Đứng xem, cổ vũ nhiệt tình

0

Sign in to vote