Sự khác biệt

Copy từ blog của nhóm Hoa Hướng Dương*

Tôi cho rằng về cơ bản, người ta có xu hướng mong muốn được bình thường, theo cái nghĩa là “giống như người khác”. Hoặc là người ta mong muốn người khác giống như mình cũng theo một ý nghĩa tương tự

Tuy nhiên người ta rất ít khi băn khoăn tự hỏi xem Thế nào là bình thường? Có một lần tôi và một nhóm chị em cùng nói chuyện về sự kỳ thị – một cái từ có vẻ rất “hot”. Lần đó, tôi đã giữ trong mình cái câu hỏi “Thế nào là bình thường?” cho đến tận bây giờ.

Một người thiếu một đôi chân được coi là không bình thường?

Hay một người nghèo khốn khó mặc một cái áo rách đi ngoài đường là không bình thường?

Hay một cô gái xinh đẹp đi một cái xe đẹp văng tục ngoài đường là không bình thường?

Hay …?

Có một lần tôi được nghe một người nói rằng: Chính những quảng cáo trên truyền hình với hình ảnh những cô gái xinh đẹp làm cho biết bao nhiêu người phụ nữ cảm thấy hoàn toàn mất tự tin về hình ảnh của mình, bởi vì họ cho rằng mình thật khác người !

Thực ra, con người chúng ta có hàng loạt những thứ gọi là chuẩn mực và người ta dựa vào đó để đánh giá người khác. Thế nào là đúng, thế nào là sai cũng dựa trên những điều đó mà thôi.

Người ta cũng đang dựa vào chuẩn mực để đánh giá chúng tôi !! Cái gọi là “con cave”, “thằng nghiện” … chẳng cần nói thêm gì cũng đủ để người ta khinh rẻ. Ngay đến những người cùng mang trong mình một căn bệnh, thì người này vẫn nhìn người kia mà bảo: “Cái con đấy chết là đáng, cái con nghiện” rồi than khóc “Số phận mình hẩm hiu”. Thực ra, những điều ấy diễn ra hàng ngày, bình thường thôi.

Chính mỗi người trong chúng ta cũng chẳng nhìn nhau mà bảo: “Cái con kia, béo múp, xấu không tả được” …

Bỗng chợt tôi nhận ra rằng, không chỉ chúng tôi, với căn bệnh mà người ta bảo là “đáng chết và ghê tởm” mới bị kỳ thị, mà cả những người bình thường nhất vẫn đang bị kỳ thị bởi những chuẩn mực lạ kỳ ấy !!

Và xã hội nhỏ bé mà chúng ta đang sống đang tự đánh mất đi một cái nhìn thân ái hơn, vị tha hơn, chân thành hơn giữa người với người, vì … một dáng hình, một từ mới, một trào lưu, hay đôi khi vì một thói quen …

Có bao giờ bạn đưa một ánh mắt dè bỉu hay ghê tởm một người … khi chính bạn chưa hiểu rõ về người đó?

——————————
Hoa Hướng Dương là một nhóm hỗ trợ cho phụ nữ và trẻ em có H, phần lớn các thành viên đều là những người nhiễm H từ chồng, được gọi chung là những người sống chung và chịu ảnh hưởng bởi H. Từ một nhóm nhỏ, hiện nay các chị đã có tới 200 thành viên và hoạt động rất hiệu quả. Đối với họ, không bao giờ là tuyệt vọng, có thể thấy ngay từ câu Quote trên blog: “Còn sự sống nghĩa là còn hi vọng !”

Trang chủ của nhóm Hoa Hướng Dương: nhomhoahuongduong.org.

Bức thư của Abraham Lincoln…

Đọc bức thư này từ lâu lắm rồi, thậm chí hình như nó còn có trong sách giáo khoa nữa thì phải. Nhưng hình như nó chỉ là bài đọc thêm, cho nên tớ bỏ qua. Mà tớ cũng có biết Abraham Lincoln là thằng cha nào đâu, không để ý cũng là chuyện bình thường. Giờ đọc lại thấy nó hay, rất hay. Người viết ra nó không hề lấy tư cách một Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, mà chỉ mà một người cha viết cho một người thầy. Tư tưởng của nó chính là điều mà giáo dục cần phải đạt được với bất kì học trò nào bước chân vào guồng máy ấy. Post lại cho vui.

Thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai theo học

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực, cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ gặp một nhà lãnh đạo tận tâm.

Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ đánh bại nhất.

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.

Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng. Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu, bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh thép cứng rắn.

Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.

Chiến tranh biên giới phía Bắc – nhìn từ phía bên kia

LửaHiện nay, các tài liệu chính thức của Việt Nam đều không đề cập trực tiếp đến Chiến tranh biên giới năm 1979 với Trung Quốc. Các văn bản có hơi hơi dính dáng đến đều chỉ nói rất lướt, còn sách giáo khoa Lịch sử chỉ vẻn vẹn 3 dòng. Tất cả những điều đó khiến cho giới trẻ hầu như không biết rõ về Chiến tranh biên giới dù vẫn được nghe nói về nó trong những cuộc nói chuyện trà dư tửu hậu.

Các đây lâu lâu tớ kiếm được một bài viết của Tô Mai Hồng (Xu Meihong – Nguyên sÄ© quan tình báo Trung Quốc), trích trong “Cuộc thá»­ thách đau thÆ°Æ¡ng của TQ” (Chinese Ordeal) và bản điều trần trước Ủy Ban Tình Báo của Thượng Viện Hoa Kỳ. Thanks anh Hoàng đơ đã gá»­i link.

Sau đây là các đoạn trích có thể giúp người đọc hiểu rõ hơn về miếng ghép lịch sử bị che dấu này. Văn bản có lược bỏ một số phụ chú của người sưu tầm để bảo đảm tính khách quan của tài liệu.

Nhìn từ phía bên kia

(Sưu tầm và giới thiệu)

Trong cuộc chiến tranh thứ nhất ở Đông DÆ°Æ¡ng giữa quân đội Pháp và VN và nhất là trong trận Điện Biên Phủ, thì sá»± yểm trợ của TQ đối với VN không những được coi nhÆ° là vô cùng quan trọng mà còn có tính cách quyết định nữa. Qua cuộc chiến tranh Đông DÆ°Æ¡ng thứ hai giữa Bắc VN và Nam VN với đồng minh H.Kỳ thì TQ cÅ©ng đã từng tỏ ra rất tích cá»±c trong việc yểm trợ nước “anh em xã hội chủ nghÄ©a” của họ.

Nhưng qua năm 1972, sau khi tổng thống Nixon viếng thăm Bắc Kinh rồi tiếp theo việc hai nước Hoa, Mỹ tiến dần đến bình thường hóa quan hệ ngoại giao, thì sự giao hảo giữa VN và TQ ngày càng trở nên lạnh nhạt. Sau khi Chu Ân Lai rồi đến Mao Trạch Đông qua đời vào năm 1976, thì những bất đồng ý kiến giữa đôi bên ngày càng tăng thêm và trở nên trầm trọng.

Đáng ghi nhất là vụ tranh chấp chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở miền Nam biển Nam Hải.

{…}

Chỉ còn một giải pháp duy nhất để cứu Thái Lan và dạy cho VN một bài học là dùng biện pháp quân sự, và TQ đã cho dàn 225,000 quân dọc theo biên giới Trung Việt. Ngày 17/2/1979, quân đội TQ bắt đầu tấn công. Trọng pháo của Hồng quân nhã đạn dữ dội vào vị trí của quân đội VN khiến cho một phóng viên H.Kỳ ở trong vùng phụ cận ví cuộc pháo kích nầy giống như một cuộc oanh tạc của phóng pháo cơ B52, có khác chăng là ở thời gian, vì B52 chỉ oanh tạc khoảng hơn một phút thôi, còn cuộc pháo kích này kéo dài hơn 20 phút, và sau đó, 85,000 quân TQ tràn qua biên giới Trung-Việt, xuất phát từ 26 địa điểm khác nhau.

Cuộc chiến tranh “trừng phạt” này kéo dài 16 ngày, từ 17/2/1979 đến 5/3/1979, là một cuộc chiến ác liệt và đẫm máu, vì chỉ trong một thời gian ngắn mà tổn thất của Hồng quân TQ – căn cứ theo bản báo cáo lên thượng cấp – có thể xấp xỉ với số tổn thất của quân đội H.Kỳ trong cuộc chiến tranh Đông DÆ°Æ¡ng thứ hai.

Một sÄ© quan Hồng quân TQ từng tham gia cuộc chiến cho biết : “Đây là một cuộc chiến đẫm máu và vô cùng man rợ. Những bạn đồng ngÅ© của tôi – nhÆ°ng không tham gia các trận đánh ở Triều Tiên hay ở Ấn Độ hoặc chÆ°a từng tham gia một cuộc chiến tranh nào khác – đã cho biết là họ không thể nào tưởng tượng được chiến tranh dã man, tàn độc nhÆ° vậy. Một số lớn đơn vị được gởi ra mặt trận đã không được chuẩn bị kỹ càng về tinh thần cÅ©ng nhÆ° về vÅ© khí, nên họ đã phải trả một giá rất đắt: đó là mạng sống của họ. Chỉ có một điều duy nhất làm cho anh em binh sÄ© vô cùng hể hả là việc san bằng thị trấn Lạng SÆ¡n thành bình địa, mà chính bản thân tôi đã được chứng kiến tận mắt. Vụ phá hoại này đã làm cho chúng tôi vui lòng vì chúng tôi muốn trả thù bọn VN và nhÆ° một cấp chỉ huy của chúng tôi từng nói “đó là một cái hôn giả biệt ” để cho bọn VN luôn luôn nhớ mãi chúng ta. Không phải riêng gì Lạng SÆ¡n, mà tất cả các thị trấn dọc theo biên giới Trung-Việt đều bị san bằng trước khi quân đội chúng ta rút lui khỏi VN; và chúng tôi không bao giờ ân hận hết, có đi chăng nữa là rất tiếc không có cÆ¡ hội để san thành bình địa hai thành phố Hà Nội và Hải Phòng “.

Mấy tuần trước khi chiến tranh bùng nổ, quân của VN đã mở chiến dịch khiêu khích Hồng quân và sau đây là lời khai của một sÄ© quan nhân chứng: “Binh sÄ© chúng tôi rất bá»±c tức khi bị khiêu khích và nghÄ© rằng bọn VN tưởng là chúng cÅ©ng mạnh tÆ°Æ¡ng đương với chúng ta v

Giang hồ

Hôm nay không hiểu sao mấy câu của bài này cứ văng vẳng trong đầu (nhất là hai câu trên blast í). Chả có việc gì, ngồi search tên ông tác giả rồi nhân tiện post luôn bài thơ lên:


Giang hồ
Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với… giặt đồ?

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không,
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng…

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.

Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si.

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu…

Giang hồ ta chẳng thay áo rách
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường.

Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
Thấy núi thành sông biển hoá rừng
Chân sẵn dép giầy, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung…

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.

Phạm Hữu Quang

Con mèo đã sống một triệu lần

Mới lang thang đọc được cái này, post lên cho blog đỡ trống. Tớ cũng chả mấy khi chơi trò David Copy Paste thế này đâu.

Có một con mèo đã một triệu năm rồi mà vẫn chưa chết.

Nó đã từng chết đi một triệu lần, rồi sống lại một triệu lần.

Một con mèo vằn bảnh bao.

Có một triệu người đã yêu thương con mèo ấy, và một triệu người đã khóc khi con mèo ấy chết.

Mèo thì chưa khóc lần nào cả.

Có khi người chủ của mèo là một ông vua. Mèo ghét nhà vua lắm.

Nhà vua giỏi chiến trận, lúc nào cũng bày chuyện đao binh. Và ngài nhốt mèo vào một cái cũi thật sang trọng để đem theo mình khi ra trận.

Một ngày nọ, mèo trúng phải một mũi tên bay tới, lăn ra chết.

Nhà vua đã ôm mèo vào lòng mà khóc giữa trận chiến.

Rồi nhà vua bèn ngưng chiến, quay về thành, chôn mèo trong vườn ngự.

Có khi người chủ của mèo là một thủy thủ. Mèo ghét biển lắm.

Người thủy thủ đã đem mèo theo anh ta đi khắp các đại dương và ghé lại tất cả các hải cảng trên thế giới.

Một hôm, mèo bị rơi từ trên tàu xuống biển. Mèo không biết bơi. Người thủy thủ vội vàng thả lưới vớt mèo lên, nhưng mèo đã chết vì ướt sũng.

Người thủy thủ ôm mèo vào lòng, giờ đây bèo nhèo như chiếc giẻ rách ướt mèm, mà khóc òa lên. Rồi anh ta chôn mèo dưới gốc cây trong công viên nơi một thành phố cảng xa lạ.

Có khi người chủ của mèo là một người làm trò ảo thuật trong gánh xiếc. Mèo ghét gánh xiếc lắm.

Ngày ngày, người làm trò ảo thuật nhốt mèo vào một cái hộp, rồi dùng cưa cưa chiếc hộp ra làm đôi, sau đó lại lấy mèo từ trong hộp ra, vẫn còn nguyên vẹn, và khán giả vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.

Một hôm người làm trò ảo thuật đã lỡ tay cưa mèo đứt làm đôi thật. Ông ta cầm xác mèo đã bị đứt làm đôi, mỗi tay một nửa, mà khóc rống lên.

Không ai vỗ tay cả. Người làm trò ảo thuật đã chôn mèo ở đằng sau rạp xiếc bé như cái chòi .

Có khi người chủ của mèo là một tên kẻ trộm. Mèo ghét tên trộm lắm.

Tên trộm đem mèo theo bên mình khi hắn đi rón rén như mèo vòng quanh những góc phố tối tăm.

Tên trộm chỉ vào những nhà có nuôi chó. Trong lúc chó mải gầm gừ với mèo thì tên trộm cậy tủ sắt.

Một hôm, mèo bị chó cắn chết.

Tên trộm ôm mèo cùng với những viên kim cương mà hắn đã ăn trộm được, vừa khóc vừa lầm lũi đi giữa phố khuya. Rồi hắn về nhà chôn mèo trong khu vườn nhỏ.

Có khi người chủ của mèo là một bà cụ già sống cô độc một mình. Mèo ghét cay ghét đắng bà cụ già .

Bà cụ ngày ngày ôm mèo mà nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ nhỏ.

Mèo nằm ngủ suốt ngày trên đùi của bà cụ.

Rồi mèo chết vì già yếu. Bà cụ già lụ khụ đã ngồi khóc suốt một ngày bên xác mèo đã già khụ.

Bà cụ chôn mèo dưới gốc cây trong khu vườn nhỏ.

Có khi người chủ của mèo là một cô bé. Mèo ghét cay ghét đắng cô bé.

Cô bé cõng mèo trên lưng, và ôm mèo thật chặt trong tay khi ngủ. Cô chùi mặt vào lưng mèo mỗi khi khóc.

Một hôm, mèo bị sợi dây của chiếc địu sau lưng cô bé vướng vào cổ mà chết.

Cô bé ôm mèo với cái đầu đã bị thắt gẫy nơi cổ mà khóc suốt một ngày. Rồi cô chôn mèo dưới gốc cây trong vườn.

Mèo đã chết không biết bao lần nhưng chẳng hề chi.

Một lần mèo chẳng phải là của ai cả, mà là mèo hoang.

Đó là lần đầu tiên, mèo được là của chính mình. Mèo yêu chính mình lắm.

Là vì mèo đã trở thành một con mèo vằn bảnh bao.

Mèo cái nào cũng mong được mèo để mắt tới.

Có con đem đến cho mèo một con cá lớn. Có con tặng mèo một con chuột hảo hạng.

Có con đem đến tặng mèo cả quả matatabi quý hiếm mà giống mèo rất thích. Lại có con còn liếm cả những đường lông vằn vện của mèo.

Mèo nói:

-Ta đã từng chết một triệu lần rồi chứ bộ. Đâu phải đợi tới bây giờ. Vớ vẩn !

Là vì mèo chỉ yêu chính mình hơn bất cứ ai khác.

Chỉ có một con mèo duy nhất đã không ngó ngàng tới mèo, một con mèo trắng thật đẹp.

Mèo đến bên mèo trắng, bảo:

-Ta đã từng chết một triệu lần rồi đó nghe.

Mèo trắng chỉ đáp :

-Ờ.

Mèo hơi tức mình. Vì mèo yêu chính mình mà lại.

Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, mèo tới chỗ mèo trắng, hỏi :

– Chưa sống hết một lần, phải không?

Mèo trắng chỉ đáp :

-Ờ.

Một hôm, mèo đến trước mặt mèo trắng, lộn một lúc ba vòng, rồi bảo :

-Ta đã từng ở với một người làm xiếc.

Mèo trắng chỉ đáp:

-Ờ.

-Ta đã ..một triệu lần..

Mèo ấp úng, rồi đánh tiếng hỏi mèo trắng

-Ở bên cạnh được chứ?

Mèo trắng đáp:

-Vâng.

Thế là mèo ở lại bên cạnh mèo trắng

Mèo trắng sinh được một đàn mèo con xinh xắn.

Mèo cũng không bao giờ còn nói:

-Ta đã ..một triệu lần..

Bây giờ mèo đã yêu mèo trắng và bầy mèo con hơn cả chính mình.

Chẳng bao lâu đàn mèo con lớn lên và đi đâu hết cả, mỗi con một ngả.

Mèo mãn nguyện bảo:

-Lũ chúng nó đã khôn lớn cả rồi.

Mèo trắng đáp :

-Vâng.

và dịu dàng kêu nho nhỏ trong cổ .

Mèo trắng đã hơi có dáng vẻ của một bà cụ. Mèo cũng kêu nho nhỏ trong cổ, ra chiều âu yếm đáp lại.

Mèo chỉ mong sẽ sống lâu, mãi mãi cùng với mèo trắng.

Rồi đến một ngày, mèo trắng nằm yên bất động bên cạnh mèo.

Lần đầu tiên trong đời, mèo khóc. Mèo đã khóc từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, rồi lại từ sáng đến tối và rồi lại từ tối đến sáng, cứ thế ..Mèo đã khóc một triệu lần.

Trời sáng, rồi lại tối, mèo cứ khóc mãi, cho đến một hôm mèo không còn khóc nữa.

Mèo đã yên nghỉ bên cạnh mèo trắng.

Mèo không bao giờ còn sống lại một lần nào nữa.

Nguồn: Vnthuquan.net

Tác giả: Sano Yoko

Dịch giả: Quỳnh Chi