Đóng cửa chùa

Sáng phi lên Chũ, Lục Ngạn,  Bắc Giang có tí việc, trưa trên đường về tiện thể ghé vào chùa Vĩnh Nghiêm ngay Yên Dũng. Chùa Vĩnh Nghiêm ở Bắc Giang thường bị nhầm với chùa Vĩnh Nghiêm tận trong… Sài Gòn, nhưng được cái 2 chùa cũng có liên quan đến nhau thật. Chùa Vĩnh Nghiêm trong Sài Gòn được xây năm 1964 do hai Hòa thượng từ Bắc vào Nam hoằng dương đạo pháp, xây phỏng theo kiến trúc chùa Vĩnh Nghiêm ở Bắc Giang. Xét về tuổi đời, chùa Vĩnh Nghiêm ở Bắc Giang tính sơ sơ cũng 700 năm tuổi, gấp gần… 2 chục lần bản sao của mình tại Sài Gòn.

Chùa Vĩnh Nghiêm, tục gọi là chùa La hoặc chùa Đức La, là một trong những trung tâm truyền bá thiền phái Trúc Lâm. Phật hoàng Trần Nhân Tông, sư Pháp Loa, sư Huyền Quang – Trúc Lâm Tam tổ đều đã từng chỉ đạo việc in ấn kinh sách tại đây. Hiện nay chùa còn giữ lại rất nhiều mộc bản kinh Phật cổ, vô cùng quý hiếm, xếp trong giá gỗ có khóa Việt Tiệp ngay trong gian Tam bảo. Muốn biết nhiều hơn về chùa, xin mời wiki, ngại gõ lắm.

Quay lại chuyện chính. Sau một hồi phóng xe bạt mạng trên đường làng, 2h thì đến nơi. Gửi xe ngay ngoài, thấy cửa chùa mở, vào luôn. Chùa đẹp, kiến trúc gỗ vẫn còn tương đối nguyên vẹn, ít bê tông hóa, và tất nhiên mỗi ngôi chùa có một vẻ đẹp riêng, nhưng không gian của chùa Vĩnh Nghiêm có vẻ thoải mái, nhiều cây và thú vị hơn chùa Dâu bên Bắc Ninh. Chùa vắng tanh chả thấy ai (sau mới biết, các sư đang bận ngủ).

Lang thang, chui vào chỗ nọ chỗ kia một tí, thong thả, có vội vàng gì đâu. Bước chân giang hồ đến Trai phòng thì bị dừng cái phừng. “Này, đi đâu đấy ? Định lấy cái gì à ?”. Hóa ra có một sư bác đang nằm xem TV. Và từ đó bị đuổi ra, vì rằng, giờ này không được vào chùa, vì rằng các sư đang ngủ, đi ra đi rồi 3 giờ 3 rưỡi mở cửa cho vào.  Tớ lễ phép thanh minh thanh nga trình bày chán chê, cuối cùng sư bác chốt hạ: “Đi ra không xua chó ra cắn cho bây giờ.” Cũng chả muốn vật nài xin xỏ hay tranh luận ngay gian gì nữa, đi ra. Đồng chí sư bác áp sát hộ tống ra đến cổng, còn cằn nhằn liên tục rồi bồi thêm “đi nhanh lên để còn đóng cửa chùa nào”. Và cửa chùa đóng cái “uỵch”, và lọc xọc cài then.

Ừ thì cũng phải, giờ trộm thích vào chùa chén cổ vật lắm. Ít nguy hiểm mà lời lãi lại lớn. Nhưng cái mặt tớ thế này, gian thì có tí gian, nhưng chỉ là gian vặt chứ lấy đâu ra tướng chôm chỉa kinh sách, ôm tượng Phật chạy ?

Nói đến chuyện cái mặt tự dưng nhớ buổi tối bị một thằng say trong ngõ vác dao đuổi chém. Tớ nhìn con dao chặt mía to to cũng hãi, ba chân bốn cẳng phóng hết tốc lực, thằng nửa người nửa ngợm kia huỳnh huỵch đằng sau, hô hoán loạn lên  “Cướp ! Cướp !”. Mấy bác ngồi quán nước đầu ngõ đồng loạt đứng cả dậy lao ra chắn đường “Đâu, cướp đâu, mày cướp à ?”. Tớ dừng phựt ngay lại, giơ mặt ra, trỏ vào, hỏi, mặt cháu thế này trông có giống cướp không ? Vòng người bao vây gật gù giãn giãn ra. Tớ quay lại, thấy thằng kia đã xách dao đến gần đành cố nói với lại một câu các bác xem mặt thằng say đang đuổi cháu mới giống cướp nhé rồi lách qua vòng vây co cẳng chạy tiếp. Thằng kia suýt bị lôi lại xem mặt thật.

Thấy hơi buồn, ra, lấy xe, đi về. Bà già trông xe kiêm bán hoa quả hương vòng cạnh cổng chùa bảo, sao mới vào mà ra nhanh thế. Thì vâng, cháu bị sư bác đuổi ra bà ạ. Bà cụ chép miệng, ừ, thôi cháu à, cái thời buổi này nó thế…

*

*           *

*

—————————————–

Đường đến chùa Vĩnh Nghiêm tương đối dễ tìm: Đi thẳng đường cầu Thanh Trì qua cầu Phù Đổng, hoặc đi cầu Chương Dương, từ đường Nguyễn Văn Linh chạy qua Sài Đồng rồi rẽ trái lên cầu Phù Đổng đều được. Cứ thế đi thẳng luốt tuốt theo đường lên Lạng Sơn, chạy sượt qua Bắc Ninh, thẳng tiếp sượt qua thành phố Bắc Giang khoảng 2km thì rẽ phải theo đường 38 lên Chũ. Đi 3km sẽ thấy biển chỉ dẫn rồi cứ thế rẽ phải sang đường 299 và đi theo biển thôi. Từ  Hà Nội lên chùa Vĩnh Nghiêm khoảng 75km.

Con đường mưa (và bẩn)

Sau đây em xin trình bày ca khúc: Con đường mưa. Đây chính là ca khúc chủ đạo của cuộc (đi) chơi hôm nay.

*

*            *

Giờ mới có thời gian viết entry gọi là báo cáo, sau khi còng lưng và mỏi nhừ tay vì giặt mớ quần áo + ba lô bẩn (hậu quả trực tiếp của Con đường mưa) + điên cuồng ngồi gõ cái báo cáo điều tra viết toàn những thứ chả đâu vào đâu.

Thứ Sáu, mồng 1 tháng 1 năm 2010, có 6 đứa rủ nhau phi xe máy lên Bắc Giang. Giời mưa sụt sùi, đường thì xa, gió thì lạnh. Phi xe một lúc đứa nào đứa nấy ướt lướt thướt, run cầm cập, bẩn thỉu một cách đầy gợi cảm.

Sau một hồi dừng lại hội ý ở quán nước ven đường, điểm đến Bắc Giang được rút gọn lại thành… Bắc Ninh. Cả lũ quay về Chùa Dâu.

Đến nơi, tháo quả khẩu trang ướt nhẹp vắt ra đến một xô nước, tự dưng thấy bọn nó trợn mắt nhìn vào mặt mình rồi lăn ra cười. Soi thử vào gương xe máy thì chả thấy quái gì, đơn giản bởi gương dính toàn bùn. Sau khi kiếm được một cái gương đàng hoàng mới phát hiện ra mặt mình còn giống gấu trúc hơn cả gấu trúc, hậu quả của việc đi sau xe thằng BKB và bị nó bắn cho be bét bê bết.

Lúc đấy shock quá, không đủ bình tĩnh để chụp lại mặt với áo, đại khái phần trên nó cũng tương đương phần dưới như thế này:

Chùa Dâu khá đẹp, có điều khi mới đến chả đứa nào quan tâm, lao vào mở đồ ăn ra ăn luôn. Ăn no mới bắt đầu đi ra mắt các cụ Phật.

Sau đấy là màn chụp choạch linh tinh. Chụp nhiều ảnh nhưng đến lúc về nhà xem trên máy tính mới phát hiện ra ống kính bị dính nước mưa nên ảnh bị nhòe nhoẹt hết cả. Đau thế :(

Giếng nước giữa sân chùa

Qua trưa, sau khi hỏi đường cẩn thận, điểm đến tiếp theo của bọn tớ là chùa Bút Tháp. Đi xem Bút Tháp ở Bắc Ninh với Tháp Bút ở Hồ Gươm nó có gì khác nhau không. Hóa ra đại khái cũng thế.

Trên đường sang chùa Bút Tháp thấy một chỗ rất đẹp, khung cảnh nên thơ, khói sương bảng lảng (nói nghe có vẻ thơ mộng thế thôi chứ toàn khói lò gạch đấy)

Chùa Bút Tháp rộng hơn chùa Dâu và có vẻ cổ kính hơn. Có điều không hiểu sao thấy các chú tiểu trong chùa toàn nói tiếng miền Nam. Hay giáo hội Phật giáo đang có chính sách trao đổi giáo dục giữa 2 miền Nam –  Bắc à ?

Đoạn tiếp theo tất nhiên là lại chụp choạch.

Vãn cảnh chùa, thấy mình xa lạ với cuộc sống ồn ào, không cần ai nhắc cũng tự đi nhẹ, nói khẽ. Không phải do ngại làm phiền người khác, mà thực ra chính là sợ phá vỡ cõi bình yên của chính mình.

Cái này là nguyên nhân chùa Bút Tháp được gọi là Bút Tháp đây. Tên xịn của nó là Bảo Nghiêm, là nơi thờ Hoà thượng Chuyết Chuyết. Thông thường bảo tháp như thế này thường là nơi lưu giữ xá lỵ của thánh tăng, không hiểu trong tháp có xá lỵ của Hoà thượng Chuyết Chuyết không.

Khoảng 4h gần rưỡi bắt đầu lê xác về Hà Nội. Giữa đường lại vớ được cánh đồng hoa cải cúc vừa to vừa rộng, bọn con gái lại lao xuống săn bắt con nghệ thuật. Tiếc là trời hơi xâm xẩm tối nên làm ăn cũng không được nhiều. Vừa chụp vừa lấm lét liếc ngang liếc dọc đề phòng chủ vườn cải cúc ra đòi tiền.

Cái ảnh này lỗi, nhưng trông cũng hay hay

*

*         *

Ngày hôm ấy còn tiếp diễn bằng vài phi vụ nữa như kiểu vịt nướng hay karaoke, nhưng cái đấy thường thôi, chả viết. Làm thế nào để đi chơi tiếp bây giờ nhỉ ?

*

*      *

Điền dã chùa Diên Phúc

Hôm nay đi chùa  Diên Phúc với TaDRI để thu thập thông tin về chùa và đình  Thái Đường, tương truyền là quê mẹ của  Lý Thái Tổ, cũng là nơi Thái sư Trần Thủ Độ đã đào hầm chôn sống hết tôn thất nhà Lý để triều đại Trần dựng nước.

Chùa cũ giờ đã nằm dưới dòng sông Đuống nên chịu không đo đạc được. Chùa mới thì mới xây, trông to cao đẹp trai, à nhầm to cao hoành tráng quá nên thành ra phô trương, tớ không thấy thích lắm. Một phần cũng do chùa xây mới nhiều quá, không thấy cổ kính trầm mặc mấy.

Đình Thái Đường thì phần lớn là đồ xịn từ đình cũ (ngoài đê sông Đuống, nền đình cũ cũng sắp bị lở xuống nước đến nơi) nên vẫn giữ được dáng nét xưa. 32 hàng cột lim chu vi 130-150 cm nghe nói năm xưa phải đến 16 trai đinh mới khuân nổi từ đình cũ vào đình mới. Gỗ lim vẫn chắc nịch suốt mấy trăm năm chịu lực cả mái đình và chắc sẽ còn chịu lực chán chê mê mỏi thêm vài trăm năm nữa.

Đặc biệt nhất trong đình là cái Giếng Thông Thiên nằm ngay nóc gian chính điện, có hình tượng 8 quẻ Bát quái và âm dương theo nguyên lý Kinh Dịch. Quả này đúng là hàng độc vì dù tớ lang thang đình chùa cũng nhiều mà mới thấy cái này lần đầu tiên.

Ảnh chùa chụp nhiều nhưng chỉ có giá trị tư liệu chứ không ưng ý mấy. Có chăng là mấy cái ảnh chụp lúc sắp ra về, mặt trời khuất sau đám mây ngay phía sau mái đao của chùa, trông chẳng khác nào Phật Quang phổ chiếu.

Và mấy cái ảnh chụp ở chùa Tăng Phúc, tượng Phật bà Quán thế âm bồ tát nghìn mắt nghìn tay từ ngôi chùa cũ đã bị bom Mỹ đánh sập, nghe nói cổ lắm.

Lúc về còn thấy cầu vồng nữa, coi như cũng gặp điềm lành. Lâu lắm mới gặp một chú cầu vồng, mỗi tội xa và mờ quá, chụp không sướng tí nào.

Thế là xong một ngày, cũng có tí thu hoạch, may quá. Vào chùa một ngày cũng thấy lòng thanh tịnh đi ít nhiều. Giá có đi tu thì tớ thích tu trên núi hơn.

Cõi tạm

Trên box máy phim của VNphoto.net có một bức ảnh chụp một bà cụ rút thẻ xem quẻ. Trông bà cụ cũng hiền lành phúc hậu, có tướng ăn lộc Phật lắm.

Đi chùa làm phát quẻ xem cho vui, chẳng cần ăn thua chuyện đúng sai. Cần quái gì phải biết trước vận hạn tai ương chết chóc chứ. Giờ người ta xem bói lấy được. Vào chùa theo từng đoàn nườm nượp, tay xách mang đủ loại lễ lộc, xì xụp khấn vái trong khói hương mù mịt. Sao lại phải làm thế cho khổ ra ?

Hồi sau tết đi đến nhà ông anh họ, tiện rẽ vào chùa Thầy. Thấy một lư hương để ngoài chùa Thượng và chùa Trung, gắn biển “Cấm đốt hương ở đây”. Người qua lại vẫn cứ tương hàng bó hương vào. Hương vừa cắm vào lư, lại có hai bà cụ thân thủ phi phàm khinh công ra rút xoẹt bó hương ra nhúng vào chậu nước đã để sẵn bên cạnh, rồi vứt xuống đống hương ướt ngóm đã được trải qua dây chuyền công nghệ đốt-cắm-nhổ-nhúng suốt từ sáng đến giờ.

Đi chùa ghét nhất là vào hội hoặc vào rằm. Người đến đông như đi chợ, cười nói đã ồn ào thì chớ, mà khấn vái cũng ồn ào. Vào chùa những lúc ấy chỉ thấy mệt chứ tìm sao được một cõi thanh tịnh.

Thỉnh thoảng buổi chiều vẫn vào chùa Láng, đúng giờ đọc kinh, nghe các sư thầy trong chùa rì rầm tụng. Cần quái gì theo đạo, cần quái gì cầu khấn. Cốt sao tìm cho mình vài phút tĩnh lặng, rồi ra ngoài kia lại đua với đời mà thôi.

Người đốt nhiều hương liệu có được phù hộ nhiều hơn người đốt ít hương không?