Chú Cuội, trẻ con và người lớn

*

*

Tôi thực sự không thích chú Cuội hôm nay tôi làm việc cùng. Cái yếu tố quyết định sự không thích này của tôi không nằm ở chỗ chú Cuội nói quá nhiều, quá lố, quá vô duyên, quá thiếu chuyên nghiệp, quá hiếu động thích nhảy vào mồm người khác, bởi với bọn trẻ con, âm thanh, hình ảnh, những chuyển động phi thường hoàn toàn có thể làm chúng thỏa mãn. Chúng chẳng nhìn cuộc đời khắt khe bằng những tiêu chuẩn, bằng sự chuyên nghiệp, hoặc bằng cách so sánh.

Vấn đề nằm nửa phút sau khi chương trình chính thức kết thúc. Khi đó, chú Cuội mải đứng khán đài nói chuyện với một chị nào đó mà chú quen. Ở dưới, một cô bé có đôi mắt rất đẹp tha thiết gọi Chú Cuội ơi tổng cộng mười một lần mà chú không chịu quay xuống. Gọi đến lần thứ mười, giọng cô bé bắt đầu méo đi như sắp khóc vì biết rằng chú Cuội sẽ không quay xuống đâu. Cô bé chỉ định ra chào chú Cuội rồi về. Có thể chú không nghe thấy vì mải nói những chuyện sức khỏe, gia đình, công việc và này nọ với người quen của chú, cũng có thể chú nghe thấy, nhưng không đủ can đảm để dứt câu chuyện dang dở, quay xuống ơi một tiếng.

Thà làm phật ý một người lớn còn hơn là làm một đứa trẻ thất vọng. Mà tôi tin trong trường hợp này, sẽ chẳng người lớn nào phật ý cả, nhất là khi họ đã là mẹ và có một đứa con. Tất nhiên, cuối cùng, câu chuyện của chú Cuội cũng hết, và chú quay xuống chào cô bé của tôi. Chú nói vài câu xã giao đãi bôi rồi đi chỗ khác mất. Cô bé toe tóe cười rồi ra về với mẹ. Một cái kết rõ vui vẻ với tất cả mọi người. Trẻ con vốn dĩ dễ thỏa mãn, chỉ có người lớn mới biết để bụng.


*             *

*