Di nguyện

death-humor_00423750

“Khi tôi chết, hãy chôn tôi với cây đàn bi-a-lô”

(đùa thôi, bialô xịn đắt lắm)

Văn hóa người Việt là kiêng nói về cái chết. Nhưng trong bối cảnh xã hội đầy những rủi ro này, ra đường đi ẩu cũng chết, đi cẩn thận, dừng đèn đỏ cũng chết, ngồi nhà cũng chết, mà trót dại tự tử thì lại càng chết. Vì thế chết chóc là một điều rõ ràng, trời kêu ai nấy dạ thôi.

Mình thì mình không kiêng, cũng không cho rằng nói đến cái chết là nói gở. Nói đến cái chết không làm nó đến nhanh hơn mà lảng tránh nó cũng không làm nó đến chậm hơn. Quan trọng là luôn chuẩn bị trước cho những tình huống xấu nhất, tình huống càng xấu, càng phải chuẩn bị kỹ. Vì thế mình viết bản di nguyện dưới đây, phòng khi đi ma teo đột ngột thì cũng có tí nhắn nhủ để lại dưới dạng văn bản. Những gì mình viết ở đây chỉ là riêng về bản thân, tài sản thì chả có gì rồi, nội dung cũng không quá nặng về tính pháp lý, nên nó chỉ là di nguyện chứ không phải di chúc. Di nguyện, nghĩa là có thể làm hoặc không làm, mình không bắt buộc người khác phải làm theo gì cả, có điều mình sống khôn chết thiêng lắm…

Đi vào nội dung chính.

  1. Mình đã đăng ký hiến tạng sau khi chết não. Trong trường hợp các kết luận y khoa đều thống nhất rằng mình toi đặc rồi, chỉ còn thoi thóp tấm thân tàn, gia đình hãy ủng hộ việc các bác sĩ mổ phanh mình ra xem có đồ đạc nào dùng được cho người khác thì tận dụng. Nếu gia đình có điều kiện thì tìm hiểu xem người nhận nội tạng có khó khăn gì không và nếu giúp được thì giúp, chứ lắp vào rồi không dùng được thì phí của.
  2. Phần thi hài còn lại của mình sau khi tháo các đồ đạc còn tốt sẽ được trả lại cho gia đình. Mình muốn gia đình hỏa táng theo phương pháp triệt để. Tro cốt còn lại cứ rải xuống sông, hoặc có điều kiện tí thì ra biển rải cho nó vệ sinh, sông ngòi giờ ô nhiễm kinh lắm. Nếu gia đình muốn thì có thể giữ lại một phần nhỏ tro cốt, quẳng xó nào đó cho vui cửa vui nhà, nhưng nhất định không được lập phần mộ, tốn tiền mà lại còn tốn đất. Nếu vẫn muốn tưởng nhớ nữa thì quyên góp một cây xanh cho một công viên nào đó loanh quanh Hà Nội, mà nhó chọn loại cây lâu năm một tí chứ chơi phượng hay bằng lăng, gỗ mềm lắm, bão đổ toẹt phát, phí.
  3. Ảnh thờ và ảnh trong đám tang, làm ơn chọn cái nào quái đản một tí chứ đừng chọn cái nào mặt mình nghiêm túc, đếch giống. Trong trường hợp áp lực quá, không thể chọn cái nào quái đản thì cũng nên lấy cái nào mình cười ấy, dù trông kinh bỏ mẹ nhưng ít ra cũng không phải cái ảnh thẻ.
  4. Đám tang chơi nhạc gì thì chơi, nhất định không dùng dàn bát âm, điếc tai hàng xóm láng giềng. Mấy nhà hàng xóm mình có người mất đều chơi bát âm, mình không ngủ nổi.
  5. Mọi người đốt vàng mã cho ai thì đốt, mình không quản được, nhưng riêng cho mình thì tuyệt đối đừng có đốt, mình ghét kiểu đấy lắm. Vừa bụi bẩn, khét lẹt, tốn tiền, lại còn phá hoại môi trường mà cũng chả ra cái thể thống văn hóa gì cả.
  6. Cái này không quan trọng lắm nhưng thôi cứ nói. Giỗ chạp đừng gà luộc măng miến, làm cho mình đĩa cơm rang nhé. Mình thích ăn cơm rang ghê lắm. Cứ năm này cơm rang dưa bò thì năm sau cơm rang thập cẩm, năm sau nữa cơm rang cải bò, năm sau nữa nữa cơm rang hải sản, cho nó đổi món đi.
  7. Điều cuối là dành cho vợ và con. Nói chung chả biết sẽ toi vào lúc nào, nhưng nếu anh toi rồi, em không việc gì phải chịu tang ba năm hay ở vậy làm gì. Cơ sở của một mối quan hệ lành mạnh và bền vững, ngoài yêu thương còn là có chung những giá trị sống, khả năng lắng nghe và chia sẻ, và sự tôn trọng lẫn nhau. Nếu có người đàn ông nào hợp lý, em cứ cân nhắc kỹ rồi chốt. Còn (các) con, hãy yêu quý bất cứ ai mà mẹ con yêu, hoặc ít nhất thì cũng cư xử công bằng với họ, vì kinh nghiệm cho thấy mẹ con mà đã yêu thì nhất định là chuẩn, ví dụ như bố.

Ngắn gọn vài điều thế thôi, lúc nào cần sẽ update sau.

Tặc lưỡi

Định giật tít là Sống và Chết, rồi lại đổi lại. Thật ra không hẳn có cả Sống và Chết, chỉ là Chết thôi, nhưng nghe thế thì chết chóc quá, nên đành Sống và Chết. Mà vì chết dễ quá, nên đành đề cập đến nó. Chết á ? Ai biết được lúc nào thì mình sẽ lên nóc tủ buôn hoa quả ? Có thể tí nữa, có thể mai, có thể tớ gõ xong câu này là lăn quay ra, đi luôn, mà cũng có thể là 90 năm nữa mới là lúc “ấy” cơ.

Tớ sợ chết, nhất là chết đau đớn vật vã thì lại càng sợ. Mà chết ngay lập tức cũng sợ. Thế mà chẳng hiểu sao ra đường vẫn cứ phóng 70km/h. Chẳng hiểu sao ở nhà lúc nấu cơm thì cái gì tớ cũng rửa cẩn thận, mà ra ngoài tớ lại ăn đủ mọi thứ hầm bà lằng, không cần quan tâm về độ độc hại. Chẹp.

Trưa nay, đang ngồi gõ máy tính như lên đồng thì mẹ tớ gõ cửa. Ra mở cửa thấy ngay mặt mẹ rất chi là hầm hố, à í tớ là hoảng hốt. Mẹ bảo bạn mẹ mới bị tai nạn, bị giập não, hi vọng cứu chỉ có 5% thôi. Liệu mà ra đường đội mũ bảo hiểm đi. Tớ có sợ không ? Chắc cũng sợ. Bị thế coi như chết luôn rồi còn gì. Có may (hoặc không may) cứu được thì cũng sống đời thực vật, mất cả ý thức. Nhưng ra đường tớ có đội mũ bảo hiểm không ? Chưa chắc, ít nhất cũng phải chưa chắc đến 15/12.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sắp phải đi rồi, nhưng trời mưa to, thôi cứ nán lại gõ nốt cái entry. Giờ này đường đông, lại mưa, mọi người đi ẩu, nhỡ mà chấm chấm chấm thì chết.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Tiếp.

Thỉnh thoảng đang đi, lại thấy một cái xe cấp cứu bịt kín mít hét toáng lên nhoáng nhoàng chạy qua. Tự nhủ thế là có người teo rồi. Không biết bị làm sao, có nặng không ? Liệu có phải trong đó là người nào mình quen không ?

Entry này viết toàn những cái chợt đến, chả có thứ tự hàng lối ý tứ nào cả. Kệ.

Tiếp.

Nhân tiện, Đài truyền hình đang có cái clip tuyên truyền đội mũ bảo hiểm. Chả hiểu ai làm, chỉ biết chả ai xem. Toàn những hình ảnh gây cảm giác mạnh cả, lại phát đúng lúc đang ăn cơm thì thôi rồi. Hiệu quả hay không thì không biết, nhưng hơi thiếu ý tứ (đấy là tớ thấy thế nhá). Chẹp, vẫn phát.

Một cái tặc lưỡi, đã có thể đi tong một cuộc đời. Thế mà vẫn thế. Là sao ?