Sống gửi, thác về

 

Đêm qua, tôi nằm mơ có một người thân của mình ra đi vĩnh viễn.

Trong giấc mơ đó, tôi khóc ba lần. Lần đầu tiên là khi chứng kiến phút cuối cùng của người ấy, chỉ đang ngồi trên ghế, gục đầu xuống như ngủ gật, rồi đi. Lúc ấy có cảm giác như một phần trong người mình cũng đã chết. Đau xé lòng.

Rồi giấc mơ tiếp diễn bằng rất nhiều tình tiết. Tôi bỗng nghĩ đến những chuyện sống gửi, thác về, và rằng chuyện đó là lẽ tự nhiên, thế nào cũng sẽ xảy ra, không thể tránh khỏi được. Tôi không sốc, nhưng vẫn khóc.

    Lần thứ ba, là khi tôi ý thức được rằng tất cả hoàn toàn chỉ là mơ, rồi nước mắt lại chảy ra.

Tôi sẽ chết vào lúc 9h

Tình hình là bỗng nhiên nhận được một cú điện thoại thông báo rằng tớ sẽ ngoẻo lúc 9h. Hỏi có gì cứu vãn được không thì câu trả lời là không. Tình tiết như phim. Vội tỉnh dậy gõ lại cái này cho đỡ quên.

Tất nhiên quả vừa rồi là mơ, chứ có điện thoại thông báo tớ chuẩn bị đi đứt thật thì tớ đã sợ phát ngất rồi chứ sức đâu mà online gõ gõ thế này. Nhưng kinh vật.

Continue reading