Gạch đầu dòng cà pháo

Nửa đêm, bỗng dưng thèm cafe tợn. Nhớ cái vị lành lạnh ngòn ngọt thơm thơm của ly nâu đá cho vừa sữa và đá chưa tan hết. Thèm đến mức không ngủ được. Xuống nhà pha một ly cafe cũng không mất nhiều thời gian, nhà sẵn cafe, sẵn đá, sẵn sữa. Nhưng rồi tôi quyết định tiếp tục trằn trọc trong cảm giác thèm thuồng cho đến khi mình ngủ quên mất.

Thật tò mò, nếu bây giờ uống ly cafe đó, liệu tôi có thể ngủ được hay không ?

Cafe

Sau rất rất lâu tớ lại mới có thời gian (và có $) đi uống cafe. Cái cảm giác gặp lại một người quen xa cách lâu ngày.

Tớ ngồi cafe vỉa hè. Đối với tớ thì chỉ có 2 nơi để uống cafe: hoặc là một nơi thật yên tĩnh, hoặc là nơi thật ồn ào, như vỉa hè chẳng hạn. Và tất nhiên, cafe phải ngon. Đó là yêu cầu tất yếu rồi. Trên đời này tớ ghét nhất là vào một quán cafe, thấy quán trang trí rườm rà, nhưng cafe thì rất không mê được. Điển hình là cafe Huy ở Thái Thịnh, đồ uống chả có gì đặc biệt. Chỉ trừ cafe. Điểm đặc biệt nhất của cafe ở đây là nhạt, siêu nhạt. Miễn bình luận !

Cafe vỉa hè, ngồi ngắm người ta đi qua. Những bóng người bóng xe cứ phóng qua vèo vèo. Thỉnh thoảng lắm mới thấy một ông già đạp xe đạp qua, chậm rãi một tí. Nhớ hồi đến chỗ chú Kiên, quán cafe vỉa hè Lung ngay cạnh, hôm nào tớ cũng làm vài cốc, có buổi chiều oánh hết 5 cốc ! Vừa ngồi vừa ngắm người qua lại, ngắm ông bà chủ hàng, ngắm cả khách đến quán. Ngồi một lúc mà thấy bao nhiêu khuôn mặt, tự nghĩ sau này mình có vào nghề xem tướng, chắc cũng chẳng đến nỗi nào.

Quán hôm qua tớ ngồi nhìn ra hồ Trúc Bạch. Trên phố cũng có mấy quán nữa, nhưng tớ chả thích vào. Quất thì đông, mà trong nhà thì um khói thuốc, Buratino thì xô bồ. Còn cái quán tớ ngồi thì vắng hơn, địa thế cũng không đẹp bằng. Được cái cafe ở đây khá ngon. Và được một bà chủ đon đả. Thành ra tớ nhớ. Khách đến quán chả phải doanh nghiệp bàn chuyện làm ăn, hay đôi tình nhân tìm chỗ tâm sự, càng không phải mấy ông trưởng giả dắt chó đi dạo buổi chiều tranh thủ làm cốc cafe với điếu thuốc lá.

Hóa ra, đi uống cafe cũng chưa hẳn là để uống.