Giữ lại cho mình

bla-bla

Mình không thích dùng tiếng Anh lẫn lộn với tiếng Việt kiểu xôi đỗ, nhưng tùy hoàn cảnh, mình vẫn có thể chấp nhận được người khác nói kiểu ấy. Có điều mình rất ác cảm với việc các bạn trẻ trước đau thương mất mát cứ R.I.P R.I.P, rất nhố nhăng, kệch cỡm và rởm rít.

Theo mình hiểu, dùng lẫn tiếng Anh vào câu nói, ngoài do bí từ hoặc từ tiếng Việt tương ứng không thể hiện được hết sắc thái, thì còn lại chỉ có mục đích làm hàng, hay lảng tránh cảm xúc thật của bản thân. Có gì mà phải ngại ngùng che dấu sự tiếc thương của mình, ngay cả khi ta đang dành cảm xúc ấy cho một người xa lạ? Người đi thì đã đi, chẳng nghe được, cũng chẳng hơn thua gì nhau một lời chia buồn, còn người ở lại, sống thật với mình đâu phải là điều gì xa xôi, chỉ cần nói ra những điều muốn nói, và những cảm xúc chưa đến độ thì giữ lại cho mình. Đôi khi im lặng cũng là một cách chia sẻ đầy tôn trọng chứ không nhất thiết phải hô lên RIP RIP để điểm danh.

Một đoạn phim về những người lính đã hi sinh trên chuyến bay ngày 7/7

Buổi sáng trong

Lúc nãy tớ đã lỡ post một entry, may mà nhanh tay xóa được. Tớ thấy post nó ra lúc này chưa đúng lúc. Ai lỡ đọc được thì cứ coi như nhìn nhầm, ai chưa đọc được thì thôi, tớ viết một entry khác đây.

Bây giờ là đêm ngày hôm sau rồi. Mấy hôm nay tớ nghĩ mãi mà ko nhớ ra mình định viết cái gì. Cuối cùng thì cũng nhớ ra. Cái lạnh của mùa đông rớt làm tớ nhớ lại nhiều thứ.

Hồi bé tớ ở bên nhà bà ngoại, trong khu tập thể. Sáng sáng, mỗi lần thức dậy, hình ảnh đầu tiên mà tớ thấy là bà ngoại tớ ngồi chải tóc, với cái gương nhỏ gãy cán dựng chéo. Tớ chỉ he hé mắt thôi, vì cái lạnh ngăn tớ tung chăn ra. Tớ cứ nửa mơ nửa tỉnh, nhìn bà tớ chải tóc, rồi bà đi đun nước pha chè (nhà tớ uống chè tươi), rồi bà đi chợ.

Những âm thanh đầu tiên tớ nghe thấy là… hic, là tiếng người ta chở lợn đi mổ. Lò mổ chẳng biết ở đâu, mà tiếng lợn kêu sáng nào cũng thảm thiết. Chúng nó ré lên, từ đầu phố, qua nhà bà ngoại, đến cuối phố. Rồi nghe tiếng lợn ré lên lần nữa. Thế là con lợn ấy đã đi rồi.

Ko re ré oang oác eng éc như tiếng lợn, thứ tiếng thứ 2 tớ nghe thấy nó nhẹ nhàng hơn nhiều. Những tiếng rao buổi sáng.

Trời cứ chuyển dần từ tối mờ mờ sang sáng to tỏ. Nắng chưa lên. Khi các nhà bắt đầu có người dậy cũng là lúc tiếng rao bắt đầu rộn hơn. Đường phố chưa đủ đông để ồn ào, nên tiếng rao càng rõ, càng gây ấn tượng với một thằng nhóc nằm trong chăn ấm, nhắm tịt mắt tự nhủ mình đang ngủ, và vểnh tai nghe âm thanh buổi sáng.

Thường là tiếng bánh mì đến trước. Một cô đi lên cầu thang khu tập thể, rao bánh mì bánh ngọt. Bánh mì thì rõ là bánh mì, còn bánh ngọt đơn giản chỉ vì nó ngọt, chứ chưa phong phú đa dạng như bây giờ.

Rồi bánh giò nóng…

Rồi xôi…

Có tới mấy cô bán xôi. Tớ thấy các cô í ngồi trong sân khu tập thể, chỗ dưới gốc cây xà cừ, cứ thế rao mà cũng có bao nhiêu người bưng bát, xách cặp lồng xuống mua xôi.

Mỗi người lại có một tiếng rao khác nhau. Những tiếng rao nghe rồi nhớ, như một loại “thương hiệu”. Tiếng rao thế này chắc chắn là cô bán xôi, tiếng rao thế kia đích là chú (anh/ông) bánh giò… Mỗi tiếng rao là một thân phận, một cuộc đời. Giữa những đợt rao, tớ chập chờn, bồng bềnh ngủ.

Thỉnh thoảng, bà tớ lại vỗ vỗ tớ, hỏi, con có ăn bánh giò/xôi/bánh mì không bà mua cho. Tớ thì vẫn đang ngủ mà. Yên bình.

Tớ ngủ, đến khi nắng lên, dậy, chạy xuống bếp, đã thấy một gói xôi, hay một cái bánh mì ruốc để phần.

Những buổi sáng…

Sông không lấp

Hình như các nhà văn lớn, các nhà văn nặng kí đều có một tác phẩm gì đó dính dáng đến sông hay sao í. Hoàng Phủ Ngọc Tường thì “Ai đã đặt tên cho dòng sông”, Nguyễn Tuân thì “Người lái đà sông Đò” (nhầm, “Người lái đò sông Đà”). Tớ thì không nặng ký, ko hoành tráng như các cụ í nhưng cũng đua đòi viết về sông siếc. Tớ lấy con sông nhỏ nhỏ thôi cho vừa tầm: sông Tô Lịch.

Vào ĐH, thỉnh thoảng lại có người hỏi cháu học ở đâu. Tớ toàn trả lời là trường cháu nằm bên bờ một con nho nhỏ nước chảy lững lờ (có muốn cũng chẳng chảy nhanh được) nghe rất chi là thơ mộng (đừng đọc ngược lại từ này ! ).

Con sông Tô Lịch, như một vòng tay chẳng mấy dịu dàng, ôm lấy nửa vòng thành phố Hà Nội của tớ từ phía Tây và Tây Nam. Tớ còn nhớ hồi học lớp 6 nghe cô giáo kể chuyện ngày xưa vua Lê đã từng đi thuyền rồng ngắm cảnh trên sông này mà lăn ra cười như được mùa điên. Hơ hơ, cái sông nông choèn vua đi thì có mà mắc cạn, chưa kể bận lấy tay bịt mũi, vua lấy đâu ra sức mà ngắm cảnh. Tất nhiên là bây giờ đã biết con sông ngày xưa nó hoành tá tràng, chứ ko nhỏ, xấu, bẩn, thối như bây giờ.

Sông Tô, nhỏ như một con kênh, nước đen huyền ảo. Những ngày trời nắng nóng, cái sự hương thơm đi cùng năm tháng của con sông bốc lên mới gọi là king’ s khủng. Ai mà ngã xuống sông, chắc chắn chẳng chết vì đuối, mà chết vì cái sự bẩn + mùi của nó.

Ờ đấy, sông Tô Lịch bẩn, xấu, hôi thối thế đấy. Thế mà đố Hà Nội thiếu vắng được nó đấy. Hà Nội mà không có nó thì nước thải tỏng tòng tong các loại biết chảy đi đâu ? Cứ thử lấp sông Tô vài ngày xem. Mọi người lại phải vội vàng đào nó lên là cái chắc.

Tớ yêu Hà Nội có những gánh hàng rong, có những cụ ông cụ bà 5-6 giờ sáng xách kiếm rủ nhau đi tập thể dục, 5-6 giờ tối rủ nhau đi học nhảy cổ điển, có những tiếng rao xôi, bánh mì, bánh rán gợi cảm mỗi sáng thức dậy. Và tớ cũng yêu con sông bẩn nhất thành phố của tớ. Vì nếu không có nó, Hà Nội của tớ sẽ bẩn thêm, xấu đi biết bao nhiêu !

Những dấu câu !

Cuối mỗi câu là một dấu chấm câu.

Dấu chấm câu đơn giản chỉ là một ký hiệu, cũng như những con chữ. Nhưng những, “?”, “.” , “!”, “…” thì không ai không hiểu, dù họ có thể không biết ngôn ngữ của nhau.

Dấu chấm thì lạnh lùng. Dấu hỏi chấm thì đầy thắc mắc, như một bí ẩn. Dấu ba chấm là những tâm sự, những khoảng lặng của suy nghĩ. Còn dấu chấm cảm là cảm xúc, là những tình cảm không thể kìm nén nổi, trào ra thành một chữ “i” viết ngược…

Viết theo cái kiểu “Những bài văn mẫu lớp 5”, tôi sẽ viết: “Trên đời có hơi bị nhiều loại dấu câu đẹp, nhưng dấu câu mà em thích nhất là dấu chấm cảm ! “. Cũng có người gọi đấy là chấm than, nhưng tôi muốn gọi nó là chấm cảm, đơn giản vì gọi như thế mới rõ ý nghĩa cái dấu, mà cái dấu câu cũng sống hơn, đời hơn. Ai gọi gì kệ họ, tôi sẽ gọi là cái chấm cảm.

Theo phong cách dây cà ra dây muống, có thể những gì tôi viết tiếp sẽ đi xa dần chủ đề “Những dấu câu !”

Dấu ! chỉ là một biểu tượng, một ký tự đơn giản. Nhưng bạn thử tưởng tượng xem, nơi nào trên quả đất bé tí tròn vo này không có những cảm xúc ? Dấu !, hay ?, hay … cũng đều nhằm bộc lộ một cảm xúc của người viết, những cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời. Vậy nên nó đã nói nhiều hơn chính bản thân nó.

Đấy, chuyển béng sang chủ đề tình cảm và cảm xúc rồi. Thôi vậy, thế thì cứ viết tiếp. Kệ, đã bảo dây cà ra dây muống mà. Thậm chí có thể đến cả dây khoai dây sắn nữa ấy chứ.

Cảm xúc là thật. Net là ảo, Nickname, Blog, Avatar cũng là ảo. Cảm xúc vẫn là thật. Có lẽ vì mình là con trai lớp văn nên hơi nhiều cảm xúc (có lẽ thế nên con trai lớp văn thường được nhìn như những thằng dị dạng quái hình). Nhưng quả thật cuộc sống cần những cảm xúc. Không có cảm xúc, con người khô héo, sống dở chết dở. Cảm xúc có thể là yêu, là ghét, là phẫn nộ, là vui mừng, là khát khao, là đau đớn… Nó theo suốt cuộc đời, đến khi nhắm mắt, khi thân xác ta lạnh dần, lạnh dần, đến khi không còn chút hơi ấm cuộc sống nào.

Đã bao giờ bạn nghĩ, mình sẽ đánh đổi tất cả để có một cảm xúc, một cảm xúc mà nếu như không có nó thì bạn hầu như chả còn gì ? Nó không phải là tất cả của bạn, nhưng nó là phần quan trọng nhất của tất cả. Bạn có dám đánh đổi tất cả để một lần thử cố gắng không ? Chỉ đơn giản như một dấu ” ! ” . Và phức tạp như một dấu ” ! ” .

Đừng hỏi lại tôi câu hỏi đó, vì tôi sẽ trả lời rằng: “Không biết…”