Mất

Đời tớ thế là hết. Hết sạch.

Cách đây nửa tiếng đồng hồ, tớ vừa làm một việc ngu ngốc. Do nó quá ư là ngu ngốc nên tớ cũng chả dại kể ra. Chỉ biết kết quả là 40GB dữ liệu cực kì quan trọng của tớ đã đi tong.

40 GB gồm có khoảng 10GB nhạc nhiều thể loại mà tớ ki cóp suốt 4 năm giời. 12GB film kinh điển phải cắm torrent download suốt hàng tuần liên tục. Nhưng đau nhất là phần lưu giữ những file setup quan trọng nhất của tớ. Tất cả những gì tớ kiếm được suốt từ khi tớ bắt đầu biết tới Internet, nghĩa là trước cả khi tớ có một cái máy tính. Mất hết, nghĩa là tớ chả còn gì cả. Chả còn phần mềm thì làm ăn được gì ? Để kiếm lại tất cả chỗ đó, phải mất ít nhất 5-6 năm nếu mọi việc thuận lợi.

Bụp. Xong.

Bây giờ là 2h 30 sáng. Tớ đang chạy phần mềm Recovery lại, nhưng kinh nghiệm là chả còn gì. Hi vọng vớt vát được một tí thôi. Mấy lần trước cũng từng mất mát, nhưng chẳng lần nào nhiều cả về chất lượng và số lượng như thế này. Coi như trình độ phá của tớ đã tiến đến một đẳng cấp mới. Mỗi tội cái giá phải trả quá đắt.

Cũng may, tớ không bao giờ đưa tất cả dữ liệu quan trọng vào cùng một ổ. Phần may mắn là đống ảnh lớp XC do tớ giữ vẫn còn. Đống ebook cũng vẫn còn.

Ngồi đần mặt ra nghĩ mãi mà không nghĩ thêm ra được cái may nào nữa.

Đành vậy. Lần sau sẽ suy nghĩ trước khi phá.

Muốn học tốt thì học phí phải cao.

Học phí bằng máu thì sẽ nhớ lâu nhất.

Lần này là ngu phí.

Cuốn đi

Gió cuốn đi. Để gió cuốn đi. Nhưng tớ là sỏi. Gió ko cuốn tớ đi được. Tớ đứng trơ trơ một chỗ. Tớ vô cảm.

Nước không cuốn tớ đi được. Nước bào mòn tớ. Nước lũ thì cuốn trôi được tớ. Nhưng như thế thì mạnh quá. Nước lũ cũng cuốn trôi cả con người.

Không khí ở xung quanh tớ. Không khí không đẩy tớ đi, cũng chẳng giữ tớ lại. Chỉ biết là, nếu thiếu không khí, con người sẽ chết. Còn tớ không chết. Vì tớ không sống.

Hóa ra tớ cũng không phải là hòn sỏi. Vì sỏi thì không gõ được bàn phím. Tớ đã là tớ hoặc không là tớ và tớ sẽ không còn là tớ hoặc tớ vẫn là tớ. Chả biết. Sỏi thì thường vô cảm.

Muốn như trời xanh. Nhưng sỏi thì như trời xanh thế quái nào được. Mà tớ cũng không là sỏi.

Chả biết gọi mình là gì. Thôi thì là một cái gì đó. Tớ chẳng biết có bị cuốn đi ko. Tớ lăn. Rồi tớ làm đau bàn chân của những người dẫm phải tớ. Còn tớ thì không muốn ai bị thế. Nhất là con người, nhất là một số người. Nếu tớ cứ là sỏi hay là cái quái gì đó lăn lăn, còn con người là mây, bay tít trên cao thì chả sao.

Khổ nỗi tớ là tớ.

Tớ biết dù có quay lại đầu đường, rồi đi lại con đường, người ta vẫn không thể hết đau vì đã dẫm phải tớ. Chỉ có cách là chưa từng dẫm mới có thể không đau.

Có lẽ tớ không phải là sỏi. Có lẽ tớ không vô cảm. Có lẽ thế này. Có lẽ thế kia. Có lẽ không nên dùng những “có lẽ”.

Nhưng như thế có hết được không ?


Câu chuyện hạc giấy

Thế giới vừa kỉ niệm ngày chiến thắng Phát xít, ngày mà tổng thống Nga V. Putin đã đăng đàn phát biểu, và tranh thủ dằn mặt Estonia. Tuy nhiên Putin và Estonia chẳng liên quan gì đến những chuyện này. Câu chuyện của chúng ta là về những con hạc giấy.

Chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc với sự kiện Mỹ lần lượt ném 2 quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki. Hai quả bom tàn phá 2 thành phố. Những người chết ngay khi đó còn được coi là may mắn, bởi những người còn sống sót phải chịu di chứng do ô nhiễm phóng xạ, phải chết dần chết mòn từng tuổi của mình.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
(Little boy- quả bom nguyên tử đã bị ném xuống Hiroshima)

Cô bé Sadako Sasaki được 2 tuổi khi thành phố Hiroshima của cô phải đón nhận quả bom nguyên tử. Và cô là một trong số những người sống sót. Mười năm sau, tháng 2 năm 1955, khi 12 tuổi, cô buộc phải vào nằm viện vì nhiễm phóng xạ nguyên tử của vụ nổ bom nguyên tử trước kia. Người cô xuất hiện những u và hạch, do tác động của phóng xạ. Các bác sĩ dự đoán Sadako sẽ ko thể chịu đựng được quá 1 năm. Cô đã nhận tấm bằng tốt nghiệp tiểu học của mình nhờ những bạn bè cô đem đến bệnh viện. Một tháng sau cô cũng đăng kí một trường trung học để theo học sau khi khỏi bệnh.

Trên giường bệnh, cô được nghe truyền thuyết về những con hạc giấy, truyền thuyết rằng khi ai đó gấp đủ 1000 con hạc thì một điều ước sẽ trở thành sự thật. Và cô bé cặm cụi gấp từng con hạc với hi vọng mình sẽ sống, sẽ thoát khỏi được bệnh tật. Cô tận dụng tất cả mọi mảnh giấy có được trong tay để gấp hạc, từ những nhãn hộp thuốc đến những mẩu giấy con con. Cô miệt mài gấp với hi vọng của mình. Ngay cả những ngày bị bệnh tật hành hạ, cô vẫn ko từ bỏ ước mơ lớn lên làm giáo viên thể dục.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nhưng, mới chỉ gấp được 644 con hạc, thì cô đã mất. Vậy là chưa đủ 1000 con. Vậy là một điều ước không thành hiện thực…

Cũng có người nói rằng, cô đã gấp được 1000 con hạc trong vòng 1 tháng. Hoặc cũng có thể là hơn thế.

Chẳng ai biết chính xác có bao nhiêu con hạc. Chỉ biết những chuỗi hạc treo đầy trong phòng bệnh của cô, quanh giường cô. Chỉ biết một điều nữa, rằng cô đã mất. Tám tháng sau khi nhập viện. Ở tuổi 12…

Ngày nay, đến thành phố Hiroshima, bạn sẽ được thấy một đài kỉ niệm, nơi có tượng cô gái đứng trên quả bom, đang giơ cao hai bàn tay nâng đỡ con hạc. Người ta vẫn đem những con hạc giấy đến đặt dưới chân tượng đài. Những con hạc giấy nuôi dưỡng tình yêu hòa bình, khát vọng sống, nghị lực, niềm tin và hi vọng của con người…