Mộng du

Giữa thành phố New York, có một người đàn ông yêu hoa. Ông ta yêu hoa đến mức, bất cứ chỗ nào ông ta dính dáng đến đều phải có hoa, mà là hoa đang sống trên, chứ không phải hoa cắm trong bình.

Ngay chốt gác bảo vệ công trường xây dựng mà ông ta làm, ông ta cũng đặt những chậu hoa xung quanh. Nhìn đất đá xi măng sắt thép mãi, ngắm hoa cũng thấy mát mắt.

Nhà ông ta, một phòng trong chung cư, tầng cao, rất cao, nhưng cũng bày đầy chậu hoa. Ông trồng hoa trên cả sân thượng khu nhà.

Về già, ông ta dành dụm được đủ tiền để mua một căn nhà nho nhỏ, và một mảnh vườn cũng nhỏ không kém, ở ngoại ô. Để trồng hoa.

Ông ta trồng khắp vườn đủ loại hoa: cúc, thược dược, layơn, hồng… Những loại hoa tầm thường, nhưng được chăm chút tử tế, nên chúng lên rất nhanh và rất đẹp.

Con đường trước nhà ông là con đường mà xe container vẫn phóng qua ầm ầm hàng đêm. Nhưng chỉ cần trước khi đi ngủ, nghĩ đến những bông hoa của mình, là ông vẫn ngủ rất ngon. Những tiếng ầm ầm này, ông đã quen từ khi làm bảo vệ ở công trường.

Một buổi sáng, trong lúc đang tỉa lá sâu, ông hàng xóm bảo với ông rằng khu vực này đã được quy hoạch để xây một chung cư mới, người ta sẽ sớm đến đây giải tỏa. Ông run tay đánh rơi cây kéo.
Sáng hôm sau, ông thức dậy, nhìn ra vườn, đã thấy tan hoang. Hoa bị nhổ, bị giày xéo lên, khu vườn trông như một bãi chiến trường, cộng với công trường xây dựng, nhân hai. Có lẽ bọn trẻ con nghịch ngợm đã phá khu vườn của ông.

Ông đau lắm. Từ ngày ấy, không ai thấy ông trồng hoa nữa.

Khu nhà ông bị phá, xây một chung cư mới, khang trang. Tiền không đủ, ông lại chuyển lên sống trong một căn hộ khép kín trong một chung cư khác. Chung cư này cũng ồn ào, vì chung cư đối diện đang phá đi xây chung cư mới.

Ông không có chỗ trồng hoa nào nữa, cũng không còn ham muốn trồng hoa nữa.

Một sáng sớm, người ta thấy ông chết trên con đường gần ngôi nhà trước đây. Ông bị xe tải cán chết. Trong tay ông còn nắm chặt cành hoa héo úa. Người ta đoán ông nhặt được nó trong thùng rác nào đó.

Từ đó, trong cái chung cư mới được xây lại trên nền ngôi nhà cũ của ông, bất kì cây hoa nào được người ta trồng, cũng lớn lên rất nhanh, và nở rất đẹp. Nhưng lần nào cũng thế, chỉ sau một đêm, hoa tàn.

Bi quan một chút

Hơi bi quan ở con người. Tớ vẫn thế í mà. Lạc quan và bi quan xen kẽ. Dù sao thì cũng không bao giờ bi quan đến tận cùng cả đâu. Truyện này tớ đọc trong một tờ báo nào đó (hình như là báo Họa mi , hay Nhi đồng ? ) lâu lâu rồi. Thực ra nguyên bản truyện rất chi là lạc quan, nhưng tớ lỡ tay phóng tác nó đi một tí. Hì

Ngày xửa ngày xưa, ở một đất nước kia, người ta không hề có chút ý thức nào. Ai cũng sống ích kỷ, chỉ biết có bản thân mình thôi . Đức vua muốn tìm một người thực sự biết vì người khác. Nhưng mãi ông vẫn chưa tìm được ai.

Ông vua đi trên một con đường quan trọng nhất của thành phố, con đường dẫn đến sàn giao dịch chứng khoán (trong truyện là chợ), chợt có tảng đá chắn đường. Thế là kẹt ! Hết chuyện !

Đùa đấy… Ông vua bị kẹt ko đi được. Thế là ông nảy là một trò. Ông sai người đào một cái hố, bỏ vào trong đó một túi tiền vàng (thật) to uỵch, to oạch, to oành, to … nghĩa là rất to, rồi lăn một tảng đá lớn đè lại lên miệng hố. Xong x xuôi, vua chui vào một bụi cây, nấp và quan sát (chỉ thế thôi, không làm gì khác trong bụi cây đấy đâu nhá – đừng nghĩ linh tinh ).

Vậy là con đường bị chặn một khoảng lớn. Người đi chơi chứng khoán (đi chợ) đến, thấy tảng đá, chỉ đi vòng qua một bên. Xe ngựa cồng kềnh thì quay đầu, chạy sang đường khác. Một người, hai người, ba mươi người, tảng đá vẫn đấy. Đức vua đẹp trai thất vọng, bỏ đi ăn cơm bụi. Đến chiều, ông lại tiếp tục ngồi canh chuồng xí (hic ! )

Tình hình là vẫn thế. Lão vua đang chuẩn bị thất vọng hoàn toàn thì có một anh thanh niên trông hơi bị hiền lành chất phác cao to đẹp trai đi đến . Anh chàng thấy cục đá – nhầm, tảng đá chứ – thì đi đến gần, dùng hết sức để đẩy, lăn, vật, kéo, nâng tảng đá. Vua mừng thầm, cười đểu vì cuối cùng cũng có người có ý thức, đến đẩy tảng đá đi. Anh thanh niên ko biết có người đang theo dõi mình, cố đẩy tảng đá sang một bên. Cuối cùng cũng được. Uầy , khỏe thế ! Đô thế !

À quên. Tảng đá bị đẩy ra, để lộ cái hố, trong hố là túi tiền to (toàn tiền vàng như trong truyện cổ tích í !) Chàng thanh niên cầm túi vàng lên xem, bóp bóp, nắn nắn, rùi mở ra. Oài, vàng thật. Anh vội vàng nhét túi tiền vào trong người, rùi lăn tảng đá lại chỗ cũ, như trước, vẫn giữa đường.

Lúc này ông vua của chúng ta ngồi trong bụi cây, thầm nghĩ: “Chết tiệt (nguyên văn: “Oh, Shit !” ), thế là mất tong túi vàng rồi !”