Bạn già

Có một lần tôi đã viết, một trong những thử thách lớn nhất của tuổi già là phải lần lượt chứng kiến những người bạn của mình ra đi.

Ông ngoại có một người bạn già kém ông gần chục tuổi, là ông K, năm nay cũng bảy mấy rồi. Thực ra đáng lẽ phải gọi ông K là bác, ông lấy vợ sinh con đều muộn, con gái ông cũng bằng tuổi tôi, cấp một còn học cùng nhau. Hồi đó ông ngoại đi đón thằng cháu ngoại, gặp ông K đi đón con gái, tự dưng làm quen rồi chơi với nhau từ bấy đến nay, mặc kệ chuyện một đứa con và một đứa cháu đã không còn học chung với nhau nữa từ hồi lớp… 3.

Một lần tiếp ông K xong, ông ngoại chạy sang bảo, ông thích ông K lắm. Vừa bật cho ông í xem bộ Ký sự Thăng Long, ông K cũng hứng thú, vì mình với ông K đều người Hà Nội, trước ông K học trường Đỗ Vị, mình học trường Bưởi, xem về Hà Nội thấy quen thuộc ghê lắm. Mà hay cái là cái gì mình thích thì ông ấy cũng thích, mình nói ông ấy hiểu ngay, nên nói chuyện rất thích !