Tuyết

Hôm qua được tặng một cuốn “Tuyết” của Maxence Fermine. Đã kịp đọc xong trước 23h30 đêm qua.

Nói chung nó là một cuốn đọc được. Không quá dễ dãi, không phải chick-lit, nghĩa là tớ không ngủ mất trước khi đọc xong (và không mất ngủ sau khi đọc xong), nhất là khi nó mỏng dính. Tớ đánh giá cuốn này 7.3/10, cộng thêm 0.2 điểm do lời đề tặng trên bìa sách là được 7.5/10 nhớ.

Tác giả rất kì công trong việc tạo không khí cho tác phẩm của mình qua những nhát ngắt nghỉ, xuống dòng để tạo khoảng trống cho tư duy của người đọc, khiến độc giả nhiều lúc có cảm giác mình đang đọc thơ văn xuôi hơn là tiểu thuyết. Ông thành công chính ở cái cảm giác mà người đọc tự tạo ra cho mình hơn cả bởi sự hoa mĩ văn chương của chính ông.

Nhưng từ mức “đọc được” đến được mức “kiệt tác” hãy còn xa. Những tưởng đọc xong Tuyết là phải bị hình tượng tuyết ám ảnh một tí, nhưng mà tớ thấy nó khá nhạt dù Maxence Fermine liên tục cho gia vị và hạt nêm từ thịt. Ông này phải cái múa may nhiều quá, đọc thấy được chứ chưa thấy sướng.

Khó chịu nhất là tác giả lặp đi lặp lại chiêu kết chương bằng một câu nhiều quá. Nếu chiêu này dùng vừa phải và đúng chỗ thì sẽ rất đắt, bởi cái câu kết đoạn được ngắt riêng ấy, nó sẽ có độ ngân và vang như tiếng chuông. Nhưng tác giả dùng liên tục, thành ra độc giả cứ boong boong boong liên tục, ù cả tai. Thành thử nhiều lúc tớ định bỏ qua béng câu cuối đoạn cho đỡ ngán.

Đọc cũng có nhiều cái chưa hiểu, vì tớ không hiểu nhiều lắm về nước Nhật nên không biết cái bối cảnh mà tác giả tạo ra, nó đúng sai đắt đỏ thế nào. Công bằng mà nói, tớ thích món hài cú (haiku) hơn là món tiểu thuyết. Nhất là haiku của cụ Basho được trích trong í, cu nào cũng tuyệt. Tớ bị cái bệnh mê tín, cứ thấy tên Basho là cho là hay, cóc cần biết câu cú nó thế nào. Thơ haiku là món thể hiện được tâm thiền của người Nhật rất rõ. Tớ không khoái người Nhật, không khoái manga, anime, không thích luôn cả Haruki Murakami. Duy chỉ có 3 thứ của Nhật tớ coi trọng: Thiền đạo, Haiku, và Aikido. Ngoài ra có thể kể thêm cả Tottochan ngồi bên cửa sổ nữa.

Thực ra, tớ đánh giá Tuyết không quá cao còn bởi vì tài nhả chữ của tác giả còn chưa thể hiện được ở mức độ cao nhất. Nghĩa là không phải chỉ có duy nhất mình ông mới có thể viết nên Tuyết. Nói cách khác, Tuyết còn cách vài chục bậc cầu thang nữa mới với tới được đẳng cấp Kiệt tác.

2 thoughts on “Tuyết

  1. hé hé, công nhận thèng ku giống í chị, chị đọc thì cứ thấy sạn làm sao, kiểu hơi khoe chữ, rõ là ko phải người Nhật viết. Nhưng cũng tạm, nếu xét về các bạn Phương tây tiếp cận văn hoá phương đông;)
    Thơ hai ku cũng thích, nhưng nhiều hơn thì chắc thích hơn:))
    Các sở thích cũng bao gồm trà đạo, aikido, zen, và ngoài Tốt-tô-chan thì còn Chie-cô bé hạt tiêu, nhóc Marưkô, téppi, 7 viên ngọc rồng, blah, blah:P

  2. ồi, tớ cũng ko thik haruki. thế bạn tiến đọc quyển của Banana Yoshimoto chua? truyện của banana tớ không hiểu đc nhiều lắm. haizz

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *