Sao đen – Triệu Huấn

Lâu lắm không viết gì, nhân tiện vừa đọc Sao đen của nhà văn Triệu Huấn, review phát vậy.

Cuốn này được nhiều người khen ghê gớm lắm, nên mình bắt đầu đọc với hi vọng nó cũng tương đương với “X30 phá lưới”, “Ông cố vấn”, “Ván bài lật ngửa” hoặc tối thiểu cũng phải bằng “Tổ điệp báo A13”. Rất tiếc, “Sao đen” không chỉ dở dưới mức dự kiến mà còn dưới cả mức chấp nhận được. Liệu có phải nhiều người khen cuốn này là bởi họ đã đọc từ lâu và chỉ khen theo những gì còn nhớ mang máng ?

Thẳng thắn mà nói, Sao đen là một cuốn tiểu thuyết tình báo rất dở. Nó dở ngay từ những bước đầu tiên: người kể chuyện xưng “tôi” là một điệp viên, một cái chấm rất nhỏ trong bức tranh tình báo “Sao đen” được kể, nhưng bên cạnh những đoạn “tôi” tự sự, tác giả lại kể quá nhiều chuyện ở các góc khác với tư cách người quan sát. Điều ấy khiến cho mạch truyện không thống nhất và để hổng rất nhiều khoảng trống logic ở “vị trí chiến đấu” của nhân vật “tôi”.

Bên cạnh đó, các tình tiết truyện được thiết kế dễ dãi đến mức bất hợp lý, các thể loại điệp viên từ Việt Nam, hải ngoại, CIA, tình báo Hoa Nam đều hành động vừa ngô nghê thiếu nguyên tắc, vừa cư xử như thể đang đóng kịch. Cả cuốn tiểu thuyết cho người đọc (tức là mình) cảm giác rằng tác giả không hề có những hiểu biết cơ bản về nghiệp vụ tình báo cơ bản, chỉ ngồi viết theo cảm giác và cố mô tả những gì chỉ có trong… tưởng tượng. Chính vì thế, nhiều chi tiết thiếu thuyết phục, kết hợp với thiếu logic, ví dụ như đoạn ông Hai Đức giả làm người của tình báo Hoa Nam bắt liên lạc với Chu Bội Ngọc, nhằm đưa Lily đóng vai bà trùm tổ chức phục quốc trong nước, không hề hợp lý khi trước đó Lily đã phải đi bán lần lượt các đồ quý giá trong nhà với cái giá “trả sao cũng được”. Xây dựng nhân vật ngớ ngẩn như Phan Quang Ân, không có kiến thức tình báo, không có tư tưởng, không suy nghĩ cá nhân, rất dễ bị lung lạc, lại hoàn toàn không có một kiến thức nghề nghiệp nào tương đối gọi là có, kể cả nghề báo – là nghề mà ông này làm khi ở Mỹ.

Thêm nữa, thoại của nhân vật thì dài dòng, kiểu cách không phải lối mà vẫn nhạt nhẽo vô vị chả có gì quan trọng, kiểu “Tôi nói, cô ta nói, anh ấy nói, chúng tôi nói”. Hết thoại, nhân vật tiếp tục tự nghĩ thầm theo kiểu thanh minh giải thích này nọ lọ chai, chắc bác Triệu Huấn sợ người đọc chả hiểu tại sao lại thế. Không biết những độc giả khác như thế nào, chứ mình đọc cuốn này chỉ thấy tức anh ách, chỉ muốn vứt sách đi.

Tóm lại, ấn tượng sâu đậm nhất của mình về “Sao đen” là dở ẹc, không đỡ được. Nếu ai đã từng đọc cuốn này rồi mà thấy hay thì vui lòng cho mình biết là hay ở đâu được không ?

——————

Thông tin chung:

Sao đen – Tác giả: Triệu Huấn

Tiểu thuyết tình báo

Đánh giá chung: 3.5/10

5 thoughts on “Sao đen – Triệu Huấn

  1. Mình đang đọc phần 2 – Ly hương thấy cũng đuối lắm rồi. Lan man dài dòng, có hơi hướm văn chương Xô Viết. Đọc vui thôi chứ các đoạn phân tích về chiến thuật dở lắm!

    • Liên Xô cũng đâu đến nỗi nào đâu bác. Những tác phẩm hành động thì không nhiều nhưng trinh thám/phản gián thì cũng ra trò đấy.

  2. không thể phủ nhận số sách đã bán và số lần xuất bản, nếu dở ẹc thì đã cuốn gói từ lừ lâu rồi ,phê phán vừa thôi !!

    • Số lượng bản in và sách bán không nói lên điều gì cả, nhất là trong thời kỳ kinh tế kế hoạch và người đọc cực thiếu sách để đọc. Mà kể cả nhiều người đọc khen sách hay cũng không có nghĩa là nó hay thật đối với mình. Mình đánh giá không dựa trên nhận định của người khác bác ạ.

      • Thực ra tôi thấy nó cũng ổn ngoại trừ việc nó có hơi nhiều chi tiết phản cảm không phù hợp và cả truyện chẳng có chi tiết nào đặc biệt khiến người đọc phải động não
        nhưng cũng cảm ơn bạn vì những dòng chia sẻ rất chân thực

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *