Cuối cùng sau rất nhiều lần vật vã trở về vật vã ra đi, cuối cùng tớ cũngđã cơ cấu được một hôm đi lang thang Hà Nội. Thời gian hạn hẹp và phải đợi thằng bạn mất 1 tiếng đồng hồ mới thấy cái mặt nó nên không đi được nhiều. Địa điểm toàn nơi quen thuộc, nhưng đi theo tư thế ta ba lô nên cũng khác khác. Ảnh chụp nhiều mà chả dùng được mấy, tại chụp quá sức là thiếu pờ zồ. Và cuối cùng là đi mỏi cả chân. Hic

Photobucket
Mái ngói của Văn Miếu, ai dễ bị hoa mắt thì đừng nhìn.

Photobucket Vào Văn Miếu đúng lúc một số em cấp 1 tổ chức thăm quan và kết nạp Đội. Bọn trẻ con ngây thơ háo hức y như mình hồi nhỏ

Photobucket
Em này có dáng ngồi cực oai, rất có thể là lớp trưởng hay chi đội trưởng gì đó, tương lai còn có thể lên làm sếp

Photobucket Lang thang qua công viên Lê Nin, nơi có cái tượng cháu bảy đời ông Lê Lợi, anh em cùng cha khác bố với ông Lê Duẩn, thấy hai ông bà đá cầu khá prồ.

Photobucket Khẩu đại bác gần Viện Bảo tàng Quân đội. Tớ chả hiểu sao cái khẩu súng với cái hoa trên bệ kia thì liên quan gì đến nhau nhỉ ? Hay là người ta thiết kế theo ý tưởng Súng và hoa ?

Photobucket
Vào Viện Bảo tàng Quân đội thì bị đuổi ra mà không rõ nguyên nhân, hình như là tại hết giờ dù giờ làm việc đến tận 11h30 còn lúc tớ vào mới có 10h. Còn chui vào Thành Hà Nội tranh thủ thời gian nó mở cửa cho thăm quan thì vớ ngay được phát mất điện, chả làm ăn được gì.

Ăn trưa xong, tiếp tục lang thang về hướng Bờ hồ, thấy một thân cây bên bờ hồ có treo một mẩu giấy rất bắt mắt:
Photobucket

Lại gần thì hóa ra
Photobucket

Tháp Hòa phong, di tích cuối cùng còn lại của chùa Báo Ân xưa, giờ toàn những thứ hay ho thế này:
Photobucket

Photobucket
Photobucket

Thậm chí sợ chữ có thể bị mờ mất, có bạn nào cẩn thận còn khắc hẳn lên mặt tháp rồi tô bút xóa trắng phớ
Photobucket

Ngồi nghỉ chân ở hồ Hoàn Kiếm, thấy một chị chống mặt lên tay rất chi là suy tư, mà thực ra có khi là ngủ, lôi máy ra chụp trộm. May mà lúc ngẩng lên bà í không nhảy tới song phi cho tớ bay xuống hồ. Mất lịch sự quá.
Photobucket

Và gặp một bé xinh xinh chỗ tượng Lý Thái Tổ
Photobucket

Trên đường có rẽ vào nhà 48 Hàng Ngang, nơi Bác Hồ ngồi viết Tuyên ngôn độc lập. Đọc từ hồi nảo hồi nào giờ vẫn nhớ nhà đấy là nhà của ông đại gia buôn vải tên Trịnh Văn Bô.
Photobucket

Ảnh vẫn còn, nhiều quá chả show hết được. Nói chung đi hết một vòng, nhận thấy rằng những người quản lý du lịch của thành phố, những người quản lý của nả di tích lịch sử các kiểu vẫn chưa có tư duy đi buôn. Mọi thứ đều rất chắp vá và úi xùi, tự nhiên làm mất giá của mình đi, chả khác nào răng cắn phải lưỡi. Giá để tớ làm luôn bộ trưởng bộ Du lịch thì tốt.

Hà Nội nhỏ nhỏ tí mà cũng to phết. Mới đi một mảng mà mỏi rời chân. Mai có khi tỉnh dậy đã thấy chân mình trở thành thể dẻo và xoắn tít lại như quẩy mất rồi./

Lang thang Hà Nội
Tagged on:         

2 thoughts on “Lang thang Hà Nội

  • March 22, 2008 at 8:22 AM
    Permalink

    troi, tru`ng y' tuong a` nha, nhung may qua', nhung ca'i m`inh dinh chup thi` cung khong co' o day ;)), cho` to chup xong cho xem nhe;'

    Reply
  • March 22, 2008 at 9:59 AM
    Permalink

    1 ngày bổ ík ^^
    tôi bầu ông 1 fiếu làm bộ trưởg bộ Du lịk ^^ keke

    Reply

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?

%d bloggers like this: