Đang ôn thi nhưng mà vẫn ham hố xem phim. Ngồi đọc Chính sách xã hội ngán đến cổ, chán chán review mấy cái phim mới xem. “Mới” ở đây được định nghĩa là khoảng thời gian 2 tháng trở về trước nhá. Dạo này lười học, lười luôn cả xem phim nữa. Phim xem thì cũng có dở có hay, thập cẩm.

Invisible Target: Hình như tựa Việt là Bản sắc anh hùng thì phải. Phim chán kinh, chắc tại có anh Ngô Kinh đóng vai phản diện. Súng bắn tưng bừng, lựu nổ tơi bời, đấm đá bình bịch, nhưng mà chả đâu vào đâu. Thậm chí còn chán hơn Flash Point (cóc nhớ tựa Việt của phim này là gì). Đánh giá: 5.3/10.

Once: Phim âm nhạc. Nói chung khá ổn, thích cái cách di chuyển và ghi hình của máy quay. Lời thoại quanh đi quẩn lại thấy toàn fuck, damm, suck, cool, great … lặp đi lặp lại hơi nhiều. Nhưng nhạc phim thì quá ổn vì nó là phim âm nhạc mà lị. Bài Falling slowly quá xứng đáng được giải Oscar cho nhạc phim hay nhất (và hình như nó được thật). Kết phim không phải là happy endding thường thấy, nhưng nhìn theo cách khác thì nó cũng là một happy endding, và quan trọng hơn là nó hợp lý. Không phải bao giờ sự vuông vắn hay tròn chặn cũng đều là đẹp. Đánh giá: 8.0/10.

Big fish: Đã từng suýt xem hết phim này trên HBO, giờ mới có cơ hội xem đầy đủ từ đầu. Nội dung, đẹp và nên xem nếu có cơ hội. Phim có nhiều chi tiết và hình ảnh mang tính biểu tượng, mà cứ phim nào biểu tượng với biểu cảm là tớ thấy sướng. Có lẽ không nên nói nhiều về phim này, để dành bao giờ rỗi viết chi tiết hơn sau. Chỉ biết rằng con cá vàng nếu sống trong một cái bình nhỏ thì nó sẽ luôn bé bé như vậy, nhưng cho nó một khoảng không gian lớn hơn, ra hồ, ra sông, nó có thể to gấp đôi, gấp ba, gấp vài con cá vàng trong bình. Đánh giá 8.2/10.

Số đỏ: Phim Việt Nam, dựa theo tiểu thuyết cùng tên của cụ Vũ Trọng Phụng kính yêu của cháu. Sản xuất chắc từ đầu thập niên 90 thì phải, chất lượng nói chung là không cao. Bản tớ xem lại là convert từ băng VHS nữa, nghe tiếng cứ xì xì, đau cả tai. Có thể không cần xem phim, tắt béng màn hình cho tiết kiệm điện, chỉ bật loa thôi cũng được vì diễn viên thoại cứ như diễn kịch truyền thanh trên sóng FM. Không có dấu ấn điện ảnh nhiều, chỉ là diễn lại những gì cụ Vũ kể thôi. Phim dài những 5 tiếng lận, nhưng cuối cùng cũng xem được đến hết. Đánh giá: 6.3/10 trong đó 5 điểm là tại cái cốt truyện của cụ Vũ quá ổn.

Sweeney Todd – The Demon Barber Of Fleet Street: một Musical movie, diễn viên há mồm ra hát liên tục, tán gái cũng hát, cầm dao cắt cổ người khác xong cũng gân cổ lên hát. Phim này khá là máu me, mà máu me nó lại cứ phun vèo vèo như máy bơm nước của Hợp tác xã í chứ. Nhưng xem phim vẫn thấy sướng. Không sướng theo kiểu thú tính máu me như Hostel hay Saw hay The hills have eyes mà là sướng nó ngấm dần dần. Đánh giá: 8.1/10.

Trừ cái phim Bản sắc anh hùng kia ra thì mấy phim còn lại đều đáng xem. Nếu không đáng xem vì mức độ hay ho thì cũng nên xem để thỏa mãn trí tò mò. Đằng nào cũng chả mất gì, cứ thử phát cho biết.

Films
Tagged on:     

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?

%d bloggers like this: