Con đường mưa (và bẩn)

Sau đây em xin trình bày ca khúc: Con đường mưa. Đây chính là ca khúc chủ đạo của cuộc (đi) chơi hôm nay.

*

*            *

Giờ mới có thời gian viết entry gọi là báo cáo, sau khi còng lưng và mỏi nhừ tay vì giặt mớ quần áo + ba lô bẩn (hậu quả trực tiếp của Con đường mưa) + điên cuồng ngồi gõ cái báo cáo điều tra viết toàn những thứ chả đâu vào đâu.

Thứ Sáu, mồng 1 tháng 1 năm 2010, có 6 đứa rủ nhau phi xe máy lên Bắc Giang. Giời mưa sụt sùi, đường thì xa, gió thì lạnh. Phi xe một lúc đứa nào đứa nấy ướt lướt thướt, run cầm cập, bẩn thỉu một cách đầy gợi cảm.

Sau một hồi dừng lại hội ý ở quán nước ven đường, điểm đến Bắc Giang được rút gọn lại thành… Bắc Ninh. Cả lũ quay về Chùa Dâu.

Đến nơi, tháo quả khẩu trang ướt nhẹp vắt ra đến một xô nước, tự dưng thấy bọn nó trợn mắt nhìn vào mặt mình rồi lăn ra cười. Soi thử vào gương xe máy thì chả thấy quái gì, đơn giản bởi gương dính toàn bùn. Sau khi kiếm được một cái gương đàng hoàng mới phát hiện ra mặt mình còn giống gấu trúc hơn cả gấu trúc, hậu quả của việc đi sau xe thằng BKB và bị nó bắn cho be bét bê bết.

Lúc đấy shock quá, không đủ bình tĩnh để chụp lại mặt với áo, đại khái phần trên nó cũng tương đương phần dưới như thế này:

Chùa Dâu khá đẹp, có điều khi mới đến chả đứa nào quan tâm, lao vào mở đồ ăn ra ăn luôn. Ăn no mới bắt đầu đi ra mắt các cụ Phật.

Sau đấy là màn chụp choạch linh tinh. Chụp nhiều ảnh nhưng đến lúc về nhà xem trên máy tính mới phát hiện ra ống kính bị dính nước mưa nên ảnh bị nhòe nhoẹt hết cả. Đau thế :(

Giếng nước giữa sân chùa

Qua trưa, sau khi hỏi đường cẩn thận, điểm đến tiếp theo của bọn tớ là chùa Bút Tháp. Đi xem Bút Tháp ở Bắc Ninh với Tháp Bút ở Hồ Gươm nó có gì khác nhau không. Hóa ra đại khái cũng thế.

Trên đường sang chùa Bút Tháp thấy một chỗ rất đẹp, khung cảnh nên thơ, khói sương bảng lảng (nói nghe có vẻ thơ mộng thế thôi chứ toàn khói lò gạch đấy)

Chùa Bút Tháp rộng hơn chùa Dâu và có vẻ cổ kính hơn. Có điều không hiểu sao thấy các chú tiểu trong chùa toàn nói tiếng miền Nam. Hay giáo hội Phật giáo đang có chính sách trao đổi giáo dục giữa 2 miền Nam –  Bắc à ?

Đoạn tiếp theo tất nhiên là lại chụp choạch.

Vãn cảnh chùa, thấy mình xa lạ với cuộc sống ồn ào, không cần ai nhắc cũng tự đi nhẹ, nói khẽ. Không phải do ngại làm phiền người khác, mà thực ra chính là sợ phá vỡ cõi bình yên của chính mình.

Cái này là nguyên nhân chùa Bút Tháp được gọi là Bút Tháp đây. Tên xịn của nó là Bảo Nghiêm, là nơi thờ Hoà thượng Chuyết Chuyết. Thông thường bảo tháp như thế này thường là nơi lưu giữ xá lỵ của thánh tăng, không hiểu trong tháp có xá lỵ của Hoà thượng Chuyết Chuyết không.

Khoảng 4h gần rưỡi bắt đầu lê xác về Hà Nội. Giữa đường lại vớ được cánh đồng hoa cải cúc vừa to vừa rộng, bọn con gái lại lao xuống săn bắt con nghệ thuật. Tiếc là trời hơi xâm xẩm tối nên làm ăn cũng không được nhiều. Vừa chụp vừa lấm lét liếc ngang liếc dọc đề phòng chủ vườn cải cúc ra đòi tiền.

Cái ảnh này lỗi, nhưng trông cũng hay hay

*

*         *

Ngày hôm ấy còn tiếp diễn bằng vài phi vụ nữa như kiểu vịt nướng hay karaoke, nhưng cái đấy thường thôi, chả viết. Làm thế nào để đi chơi tiếp bây giờ nhỉ ?

*

*      *

7 thoughts on “Con đường mưa (và bẩn)

  1. Hình đẹp quá. Thích hình tứ nữ ngồi trên bờ kè, chụp hình được quá luôn. Hôm chị Trúc Vy đi về cho TE xem hình, cảnh thì đẹp mà trước sau gì cũng mờ cả, hic hic, TE chê thì chị í nói là thích mờ mờ ảo ảo vậy đó. Tiếc thật. Biết vậy hôm đó xúi chị Trúc Vy bắt cóc Lửa làm nhiếp ảnh gia. Tớ add Facebook của Lửa rồi đó, vào confirm đi, nhìn ngay friends list của tớ có anh Hiếu, chị Trúc Vy, anh Tôn, Tiny,… các nhân nhà sachhay đó. ^^ Ngày vui!

  2. Tớ đi Sơn La còn mệt hơn nhiều :D. Nhưng mấy bạn nữ mà đi được thế là phục rồi.

    Mà bạn Lửa xinh hơn tớ nghĩ nhiều à nha :D. Cho xin nick chat được không ;)) ?

  3. Thì đúng là về khoảng cách là quá gần, chả vấn đề gì, có điều vừa mưa vừa lạnh lại tắc đường ngay đầu đường 5 thì quả là chán đời.

    Mấy cái ảnh trên kia chả cái nào có mặt em hết do em là thằng đứng sau viewfinder ạ. Nên nếu bác kết luận được rằng em xinh thì em khuyên bác nên liên hệ với Trung tâm tiềm nămg con người của bác Nguyễn Phúc Giác Hải về khả năng siêu thấu thị ạ :))

    • Cười chết mất. Tớ đùa thôi. Xem cái guess book của cậu thì còn biết cả tên thật rồi còn gì. Tại cậu viết đặc sệt giọng con gái tớ mới trêu thôi. Đừng giận nhá :D!

  4. xem đến đâu thở phào nhẹ nhõm đến đấy, chúa ban phước lành cho ông tha cho mấy cái ảnh ngu dại của tôi. Để biết ơn tôi sẽ chăm chỉ làm TK cho ông còn có chỗ nương tựa:)):)) Ông viết thiếu khoản cái áo mưa hồng của ông phải để lại nơi đất khách quê ng` và cái vụ cafe Bắc Giang đậm chất bùn như thế nào:)):)) Đợt này đi C iu chụp xinh nhất, đúng là ngồi sau chắn bùn cho ông có khác:|:| Tết này về quê ông đê:P:P

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *