Bay qua tổ chim Cuckoo: Tất cả chúng ta đều điên

Năm 2007 đi review một bộ phim sản xuất từ năm 1975 đã là dở hơi biết bay, lại review đúng bộ phim thuộc hàng kinh điển thì đúng là điên. Thì rõ. Tất cả chúng ta đều điên mà lị. Như nhau cả thôi. Bay qua tổ chim Cuckoo (One flew over the cuckoo ‘s nest – Đạo diễn Milos Forman) được thành viên trang web IMDB.com (Internet Movie Database) đánh giá chất lượng 8.8/10. Tớ đánh giá cao hơn, 9/10. Đây là một trong những bộ phim có ảnh hưởng đến tớ nhiều nhất, bên cạnh phim của Charlie Chaplin, Life is beautiful của Roberto Bergini và Kẻ cắp xe đạp của ông nào í không nhớ.

Bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Kenn Keyse, lấy bối cảnh một trại tâm thần trên đất Mỹ, nơi chả cần nói cũng biết, ở đây toàn những người điên. Cuộc sống ở đó là cuộc sống buồn tẻ, dặt dẹo, điên loạn bị hạn chế và kìm chặt bởi mụ y tá trưởng. Và dù những người điên rồ ấy vẫn được (bị bắt) uống thuốc, người xem vẫn có cảm nhận rằng nhà thương điên này đang làm họ điên hơn là chữa chạy cho họ. Đơn giản đây chỉ là nơi giam giữ họ, ngăn ngừa những kẻ bất bình thường ấy lang thang ngoài những đại lộ rực sáng ánh đèn và tấp nập xe cộ, cõi phù hoa của xã hội Mỹ.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi McMurphy (do Jack Nicholson đóng), một bệnh nhân mới nhập viện xuất hiện. Anh ta vốn phải lĩnh án tù, nhưng đã giả điên để được vào đây, nơi mà anh ta cho rằng dù sao cũng khá khẩm hơn xà lim chút ít. Đây là nhân vật nổi loạn. Những quy chế, luật lệ của bệnh viện khiến anh ta cảm thấy không thể chịu nổi. Anh ta phá luật. Và khi phá luật, anh ta lôi kéo theo những người điên khác. Con người này thực sự đã đem lại sức sống mới (không phải chương trình những điều phụ nữ cần trên VTV1 đâu) cho nhà thương điên lạnh lẽo. Anh ta kết nối những người điên lại với nhau. Anh ta được những người điên coi như kẻ đứng đầu, người lãnh đạo. Tất nhiên, mụ y tá trưởng không thể ngồi nhìn mọi thứ diễn ra. Những người điên phải trở về với những người điên. Đoạn cuối, Tù trưởng được những bệnh nhân – tù nhân giúp đỡ, đã trốn đi sau khi giải thoát McMurphy khỏi cuộc sống điên loạn này. Trước mắt ông là con đường dài trở lại quê nhà.

Thực tế, bộ phim đã thể hiện chiều sâu của không gian lớn hơn nhiều một bệnh viện tâm thần nho nhỏ. Cái mà nó muốn nói đến là nước Mỹ. Những năm cuối thập kỉ 60, đầu thập kỉ 70 của thế kỉ 20, nước Mỹ đã là nước có nền công nghiệp cực kì phát triển. Thu nhập của họ tăng cao, đồng nghĩa với việc họ phải chịu nhiều áp lực hơn trong cuộc sống. Công việc, những áp lực, nhịp sống vội vã, những mối quan hệ làm ăn khiến họ ngày càng mất liên lạc với nhau. Có điện thoại đấy, nhưng điện thoại không thể nối gần được hai tâm hồn. Xã hội Mỹ phát triển quá nhanh, đồng nghĩa với việc nó cũng đầy những rạn nứt trong nội tại chính xã hội ấy. Kết quả là điên.

Bạn có bao giờ phải chịu những áp lực ? Có bao giờ bạn cảm thấy chán nản, mệt mỏi, không muốn làm gì cả mà chẳng có lý do quái gì ? Có bao giờ bạn cảm thấy mình sống một cách vô nghĩa ?

Nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy, trẻ em ở thành thị và các trung tâm kinh tế lớn có khả năng bị các bệnh về tinh thần cao hơn so với trẻ em ở nông thôn, dù trẻ em thành phố đầy đủ hơn và có sự chăm sóc về vật chất tốt hơn. Một điều khác, theo tớ được biết, trẻ em bị tự kỉ phần lớn xuất hiện trong những gia đình khá giả. Xã hội Việt Nam đang phát triển cũng không thiếu những trường hợp trầm cảm (thường thấy nhất ở bọn tuổi teen), hưng cảm, rối loạn nhân cách… Đôi khi, nguyên nhân là do bẩm sinh, do những lý do khác, nhưng không hiểu sao, càng ngày càng có nhiều người điên ?

Những tiến bộ không ngừng của khoa học kỹ thuật đang đưa loài người phát triển thậm chí đến mức dám mon men chạm tới bàn tay của Chúa bằng cách giải mã gien người, thực hiện sinh sản vô tính (clone). Thế giới bị làm phẳng, khoảng cách địa lý không còn nhiều ý nghĩa, khi mà người ta có thể bay từ cực Đông nước Mỹ sang cực Tây chỉ trong 3 giờ, khi đi tàu hỏa từ Hà Nôi vào Tp. Hồ Chí Minh chỉ mất 30 tiếng với tốc độ rùa bò của VN Railway. Nhưng khoảng cách không thể đo đếm được giữa tâm hồn của mọi người thì càng tăng. Nếu không cẩn thận, không giữ được cái nền văn hóa, trong vài chục năm tới, xã hội Việt Nam cũng sẽ có những đổ vỡ không gì cứu vãn được.

Tất cả chúng ta đều điên. Điên vì cái này hay cái khác, kiểu này hoặc kiểu khác, điên nhiều hay điên ít. Một trong những cái mà sau này nghề nghiệp của tớ sẽ phải làm, là hàn gắn con người, ráp nối những mảnh vỡ. Những người điên sẽ tự chữa cho nhau.

Nếu bạn đang yêu, xin đừng xem Bay qua tổ chim Cuckoo.

11 thoughts on “Bay qua tổ chim Cuckoo: Tất cả chúng ta đều điên

  1. Bo phim nay chi phai xem den lan thu 3 moi xem het duoc. 2 lan dau chi xem duoc den doan benh nhan dang cho phat thuoc va xem len tran dau bong da tren TV.

  2. sounds interesting ^^ đã từng nghe danh nhưng chưa xem lần nào hết ^^ thôi hôm nào tôi cop của ông nhá , Tiến tốt bụng nhá ^^

  3. Ở Fansland hay chiếu phim này lắm mà. Chị đọc truyện rồi nên chả muốn đi xem phim nữa (vì thường đọc truyện xong thấy phim thật chán, rút kinh nghiệm từ Gone with the wind B-) )

  4. @chị moon: em xem tổng cộng khoảng 4 lần rồi :D
    @Hương: hỏi vớ vẩn, ko xem sao dám đi quảng cáo ?
    @chị chuckle: Gone with the sth thì em ko biết, chứ phim này thì cứ xem chị ạ. Em cũng vừa đọc truyện vừa xem phim đây :D

  5. Có người yêu đến thành điên
    Nên Chim cúc cu trên tổ được lôi ra nghiền =)) =)) =))

  6. J ơi, truyện hay đến những chữ cuối cùng. Nhưng vì tôi đọc bài này của ông trước, tôi vẫn cứ hi vọng rằng Mc sẽ tiếp tục hành trình về quê nhà chứ ko phải rằng kết thúc bằng 1 cái gối, film khác truyện à?

  7. Tôi ko biết có nên coi đó là 1 kết thúc có hậu cho Mc ko, nhưng truyện giàu tính nhân văn quá :)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *