Dưới giàn liêm hồ đằng

Câu chuyện dưới đây 1000% là sản phẩm hư cấu. Mọi chi tiết trùng hợp ngẫu nhiên đều chỉ mang tính ngẫu nhiên trùng hợp.

    Buổi tối, sau khi đưa em về, chúng tôi thường chia tay nhau ngay trước cửa nhà em, bên dưới giàn liêm hồ đằng lòng thòng quệt cả xuống đầu. Những cái ôm vội vàng, những nụ hôn lén lút, những lời thì thầm đôi khi gián đoạn bởi người qua lại, bởi tiếng chó sủa nhà bên cạnh, bởi tiếng mở cửa nhà đối diện… đều diễn ra ở đấy. Rồi khi nổ máy phóng đi, tôi giữ thói quen ngoái lại nhìn em lần cuối với cảm giác mình bỏ quên một điều gì đó không nói được thành lời.

Mãi sau này, rất lâu sau khi chúng tôi thực sự chia tay, nghĩa là sau lần chia tay ấy sẽ không bao giờ còn chia tay nữa, tôi mới biết tại sao mình lại có cảm giác ấy. Suốt những lần ngoái lại, không bao giờ tôi thấy được khuôn mặt em.

Nỗi sợ

 

Hôm ấy, mọi người đốt một đống lửa lớn rồi bắt đầu con cà con kê, một hồi quay sang kể về những nỗi sợ của mình. Khi anh bắt đầu nghe thì cô đã kể một câu chuyện nào đó đến đoạn lưng chừng. Cô kể, hồi còn bé, cô đi bộ trên một con đường ngoằn ngoèo lên đỉnh núi, nơi có thể nhìn ra cửa biển, thì gặp một con rắn. Cô không rõ đó có phải là rắn độc không nữa, Con rắn chỉ to cỡ hai ngón tay, nằm giữa đường, bước qua thì sờ sợ, mà nhặt cành cây gẩy nó sang một bên, biết đâu đấy, nó lại quăng mình thẳng về phía cô. Nó đang nằm yên, giờ động vào chả biết thế nào. Vậy nên đành dừng lại. Cô bảo, cô giơ chân lên định dẫm vào đầu nó, chỉ cần dẫm một phát thôi, là con rắn đi đứt. Các cụ đã dạy đánh rắn phải đánh dập đầu. Dập dầu thì đến người còn đi đứt nữa là rắn. Nhưng cô bảo cô không dám. Cô đứng đó nhìn con rắn một hồi, nửa muốn nhấc chân lên dẫm, nửa ngần ngại. Cô bảo hình như con rắn ngước lên nhìn cô một chớp mắt, rồi ngoằn ngoèo ngoắn ngoéo trườn đi mất.

Mọi người hỏi thế rồi sao. Cô bảo hết chuyện rồi. Mọi người bảo thế thì có gì là ghê gớm đâu. Cô bảo sợ chứ, em không sợ con rắn nó cắn, em chỉ sợ mình dẫm chết nó.

 

 

Người gom mây

(Nguồn: alaska-in-pictures.com)

 

Viết đã lâu, tự dưng lục lung tung lại thấy. Đúng là một thời ngây thơ và suy nghĩ đơn giản, nhưng tôi tôn trọng sự ngây thơ của mình, cũng như tự tôn trọng những điều tôi mù quáng. Dù ít dù nhiều, đó cũng là một phần Tôi.

Post để sau này có thời gian và đủ duyên, sẽ lôi ra viết lại, như bò ăn no nằm ợ lên nhai.

 

 

Hầu hết bọn trẻ con chẳng đứa nào chưa từng ngửa cổ lên trời trầm ngâm nhìn những đám mây và tưởng tượng xem đám mây nào giống với cái gì, hay trên những đám mây ấy có cung điện lầu gác và có người không.

Một lần, tôi kể cho một cô bé câu chuyện về người gom mây.

Ấy là câu chuyện về một bóng đen nho nhỏ, bay thật nhanh và lắt léo giữa những đám mây mà người ta vẫn thường nhầm tưởng là máy bay. Phải những ngày nắng, ngẩng đầu lên vòm trời cao xanh, cố nheo mắt để ý tìm kiếm, họa may mới thấy được cái bóng bé xíu thoắt ẩn thoắt hiện ấy ở độ cao 7 kilomét so với mực nước ao.

Vì ở quá xa nên hầu hết người ta không rõ người gom mây trông như thế nào, hoặc có nhìn thấy cũng không biết rằng đó là cậu. Thực ra rất dễ hình dung: người gom mây là một cậu bé, bé như Thánh Gióng khi chưa ăn bảy nong cơm, ba nong cà để rồi vươn vai trở thành cao lớn, mà lại biết bay y hệt như Peter Pan.

Tôi phải giải thích với cô bé rằng ở trên trời, Người gom mây vô cùng là cực kỳ quan trọng. Hình như chỉ có những cô cậu nhóc 5 đến 10 tuổi là được làm thôi. Chỉ có ở tuổi đó, người ta mới có đủ tinh tế và nhạy cảm để phân loại các loại mây, và mới có thể lắng nghe lời thì thầm của những chúng. Nếu chúng muốn tụ họp với đám mây khác, cậu mới gom chúng lại với nhau, còn không, chúng vẫn cứ là những đám mây cô độc lang thang. Tất nhiên, có rất nhiều người gom mây, nhưng câu chuyện mà tôi đang vừa kể vừa bịa thì chỉ nói về một cậu bé gom mây thôi. Cô bé của tôi chỉ lắng nghe mà không hỏi tôi rằng thế cậu bé này có gì đặc biệt so với những người gom mây khác.

Những buổi tối, như bây giờ chẳng hạn, Người gom mây không bay lang thang mà ở nhà học… Toán. Môn toán quan trọng lắm, nó dạy Người gom mây biết rằng không phải bao giờ cũng có thể gộp một đám mây này với một đám mây khác. Còn tùy xem nó thuộc loại nào và nó có muốn thế không đã. Và nếu chúng cùng loại, kết quả giữa phép cộng hai đám mây bao giờ cũng vẫn là một đám mây. Nếu phải so sánh thì môn toán cũng đặc biệt chả kém gì môn vẽ đã dạy chú cách ngắm nhìn những đám mây, hay môn văn cho chú thấu hiểu ngôn ngữ của mây, hay môn hát nhạc giúp chú nghêu ngao giữa những lúc bay xẹt qua xẹt lại trên trời cao.

Một ngày nắng, cậu bé đang làm công việc gom mây quen thuộc của mình thì chợt thấy một chiếc máy bay chở khách bị hết xăng, rơi thẳng xuống biển. Hình như anh kĩ thuật viên lúc bơm xăng đã cộng trừ nhân chia sai thế nào đó, làm máy bay chưa bay đến nơi đã chẳng còn giọt xăng nào. Bình xăng dự trữ cũng hết luôn. Vậy là người gom mây lao ra gọi những đám mây trắng bồng bềnh xôm xốp, gom chúng lại với nhau thành một tấm đệm dày đỡ lấy chiếc máy bay đang rơi, rồi nhờ anh gió thổi mây về đến tận sân bay cho máy bay hạ cánh.

Tất nhiên, tôi không kể cụ thể cho cô bé của tôi về chuyện này, vì cậu bé Người gom mây không phải là siêu nhân, mà cũng không muốn nổi tiếng với những việc kiểu ấy. Cậu làm điều này thậm chí chả cần để được cảm ơn, cốt nhất là phải thấy vui. Tất nhiên, khi người ta cảm ơn mình thật lòng thì cũng đáng vui lắm.

Sau hôm ấy, cậu quen với chú phi công lái máy bay. Đôi khi giữa những chuyến bay, cậu ngồi trên cánh máy bay và nói chuyện với chú phi công vọng qua cửa kính. Hay có những lúc chiếc máy bay bay xẹt qua trong một chuyến bay gấp gáp, chú phi công ngoái lại vẫy vẫy tay qua ô cửa buồng lái, còn hành khách, ai cũng có việc riêng của mình, chẳng ai chú ý đến một cậu bé bay lơ lửng đang nhoẻn cười, vẫy tay chào đáp lại giữa những cụm mây trắng bồng bềnh trôi.

Kể đến đây thì tôi tịt. Câu chuyện thật chả có thắt nút mở nút hồi hộp chiến đấu gì cả. Nhìn chung, chuyện chán chết.

Rồi cô bé ngẩng lên hỏi tôi, thế bình thường bạn ấy hay hát bài gì ?

Tầng 4, căn hộ 403

nguồn ảnh: countingthestars.com

Anh thòng tay vào mở khóa rồi bỗng giật bắn mình. Có ai đó đã mở cửa và rồi khóa lại trước lúc anh về đến nơi, bằng chứng là ổ khóa bị ngoắc theo chiều ngược lại. Anh thuận tay phải, còn ổ khóa bị ngoặc và bấm từ phía trái.

Anh vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, vừa muốn nhanh nhanh mở khóa, mở cửa và vào trong phòng xem có mất gì không, vừa không muốn chấp nhận sự thật rằng mình đã mất hết. Bố khỉ, đã lấy đồ đạc và tiền bạc, thằng trộm chó chết nào đó còn tiện tay khóa cửa lại nghiêm chỉnh để trêu tức chủ nhà. Mà cũng có khi nó vẫn còn trốn trong ấy, cố đấm ăn xôi đánh thêm quả vét với mấy tờ tiền bốc nhàu nát trong ví anh cũng nên.

Cửa sắt mở keeét. Cửa gỗ mở keeeẹt. Liếc nhìn vào trong. Chả thấy một ai.

Anh yên tâm bật điện, kiểm tra quanh phòng. Ti vi còn, đầu DVD còn, PC còn, tủ lạnh còn, giá để TV, chân đế tủ lạnh lại càng còn.

Anh lao vào mở tủ, lật đống quần áo lên để đảm bảo số tiền anh giấu tạm vào đó vẫn ở đấy. Chúng vẫn ở đấy.

Thế nghĩa là anh chả mất gì, chả có gì thay đổi. Vậy chắc là không phải trộm. Cho chắc, anh bấm đèn soi tất cả các gầm bàn, gầm giường, gầm tủ xem có kẻ nào đang ẩn mình không. Cũng không nốt.

Ai đã mở cửa nhà anh rồi lại khóa lại cho anh trong khi anh đi vắng ? Chìa khóa chỉ có một, không chìa sơ cua, anh xâu liền với chùm linh tinh cả khóa nhà, khóa xe máy, khóa phòng làm việc. Anh chưa vợ con, ít họ hàng. Hay trong lúc anh ở công ty, một người họ hàng nào đó từ quê lên, đợi lâu quá chưa thấy anh về, rồi sờ tay vào trong thấy khóa chưa bấm nên mở cửa vào nhà, rồi có việc gì phải đi trước khi anh về thật, nên khi ra đã cẩn thận bấm lại khóa ? Không đúng, anh biết chắc chắn 100% ban sáng mình đã bấm khóa đàng hoàng. Không thể nào nhớ khóa cửa gỗ, cài then cửa sắt mà lại quên bấm khóa cửa sắt được. Lại nữa, người nhà đến ít nhất cũng phải gọi điện cho anh xem bao giờ về, hoặc để lại lời nhắn cho anh chứ.

Hay thằng trộm dở hơi nào mở được khóa cửa sắt, nhưng chịu thua trước khóa cửa gỗ, nó chán chuyện tự khóa vào cho anh ? Vô lý. Cửa gỗ dùng loại khóa tàu, đập hai cái là bung ra ngay, mà đã làm trộm thì sao có chuyện bó tay. Huống hồ hành lang cầu thang tầng 4 vắng tanh, nó thích “làm việc” đến lúc nào chả được.

Anh bấm chuông gọi cửa nhà bà già hàng xóm, phòng 402 để hỏi xem hôm nay có ai tìm mình không hay khu tập thể có gì khác lạ không. Bà già bảo, tôi ở nhà một mình, anh chị ấy đi làm hết, tôi chỉ biết đóng cửa trong nhà xem tivi thôi chứ có biết gì chuyện ngoài này.

Chuyện nhà anh bị đột nhập mà không mất một cái gì khiến anh hoang mang. Lúc ăn cơm anh cũng nghĩ đến nó, lúc online anh cũng nghĩ đến nó. Đêm nằm vắt tay lên trán, anh vẫn tự hỏi, kẻ đó là ai ?

Anh sống trong thấp thỏm lo âu. Anh đổi cả bộ khóa, dùng khóa mới, khóa Mỹ, chống trộm rất tốt. Thỉnh thoảng buổi trưa anh đột ngột về tạt qua nhà rồi lại đi tiếp.

Thỉnh thoảng vẫn có kẻ giấu mặt nào đó chui vào nhà anh trong lúc anh đi vắng, và hắn thuận tay trái. Bằng chứng là thỉnh thoảng khóa bị ngoặc theo chiều ngược lại, chiều của kẻ thuận tay trái. Tất nhiên nhà anh vẫn không hề mất mát bất cứ thứ gì. Cái cảm giác cuộc sống của mình, những gì thân thuộc của mình bị người lạ nhìn ngó, đụng chạm vào khi mình đang không ở đó làm anh thấy bứt rứt. Giá kẻ ấy cứ lấy phứt đi món đồ nào đó, hay lấy bớt chỗ tiền tiết kiệm của anh cũng được, đằng này…

Anh đã ra công an phường. Một anh trực ban ngồi nghe anh nói, rồi đến đoạn anh tả mọi thứ vẫn y nguyên, mặt anh công an giãn ra. Anh trực ban tiễn anh về và bảo anh cứ để ý theo dõi và khóa cửa cẩn thận, từ giờ chúng tôi sẽ chú ý đến khu vực của anh hơn.

Anh bắt đầu gầy rộc đi. Mặt anh dài sượt ra, mắt trũng sâu, gò má hóp lại. Nhiều đêm anh không ngủ được. Anh nghĩ về bạn bè, đồng nghiệp và những mối quan hệ của mình. Đôi lúc đã đặt lưng đi nằm, anh lại bật dậy chạy ra sờ lại xem mình đã bấm khóa chưa. Luôn luôn là bấm rồi, đúng chiều, tay phải.

Bà cụ phòng 402 mất. Con cháu đưa đám đông thật đông.

Anh bỏ việc, bán nhà, đi mất.

 

 

Cái mũi

Nguồn: Music and Vision Daily

Lúc mười một giờ trưa thứ Sáu, mũi tôi đột ngột ngứa kinh khủng. Không phải cái ngứa thẳm sâu bên trong lấy đà cho một cú hắt hơi rõ mạnh, cũng không phải kiểu ngứa hời hợt ngoài da. Gãi và quệt và cấu véo đều bất lực trước cơn ngứa bất chợt. Tôi chỉ còn thiếu nước giựt phựt mũi mình ra và quẳng béng đâu đó cho khuất mắt.

Tuấn bảo tôi đi khám. Hắn bảo giờ chả biết thế nào, có nhiều loại bệnh quái đản lắm. Có những khi dưới da người ta có những con gì đó bò bò, thỉnh thoảng ngóc đầu lên, cộm một lớp da. Bọn đó cứ bò quanh quẩn, đi đến đâu là “biết” đến đấy. Nghe mà gớm. Hắn cũng bảo trước kia đọc được ở đâu đó cũng có những người có hiện tượng bất thường gì đó ở mũi, bất thường gì đó cụ thể là gì hắn không nhớ, nhưng sau đó phải cắt bỏ phần mũi đi. Chỗ ấy trở nên phẳng lỳ chỉ còn là hai cái lỗ đen ngòm bí ẩn. Muốn đẹp thì lắp mũi giả. Cũng giống như lắp chân tay giả.  Nhưng lắp mũi giả thì phải luôn luôn nhớ đưa tay che mũi lúc hắt hơi, kẻo nó tuột ra văng mất. Nghe cũng gớm chết.

Tôi đi khám thật. Ông bác sỹ nhòm ngó, sờ nắn, nghe ngóng, nội soi ngoại chiếu đủ kiểu mà không phát hiện ra điều gì khác lạ. Huyết áp tôi bình thường. Hơi thở tôi bình thường, dù miệng có hơi hôi. Đến cả lượng đường trong nước tiểu của tôi cũng bình thường nốt. Ông hỏi tôi dạo gần đây có ăn gì, uống gì, hít phải mùi gì khác thường không, có thay đổi môi trường sống không, nhưng tôi đã nhanh chóng quả quyết rằng không. Sự thật là thế, tôi vẫn mỗi ngày như mọi ngày thôi mà. Ông bác sĩ ngạc nhiên bảo, trường hợp của anh chưa từng có trong y văn, chúng tôi sẽ xem xét, và gọi một số đồng nghiệp khác đến hội chẩn. Họ đóng cửa làm việc với nhau suốt hai tiếng đồng hồ, trong khi tôi ngồi ngoài ruột nóng như thiêu, vặn xoắn cái mũi của mình đến mức trông chả kém gì món quẩy xoắn. Tất nhiên có xoắn đến mấy cũng chả giải quyết được cơn ngứa, nếu không tôi đã ở nhà ngồi xoắn mũi, chả việc gì phải đi khám.

Thảo luận chán chê trong phòng, ông bác sĩ ra ngoài vỗ vai tôi bảo, thôi không việc gì đâu, cứ yên tâm về đi, có lẽ là do thay đổi thời tiết. Tôi còn biết làm gì nữa ngoài việc ngoan ngoãn lấy xe ra về ?

Tình trạng là vẫn thế. Giờ cái mũi vẫn còn nguyên trên mặt và tôi vẫn cứ ngứa lên cơn ngứa điên dại mỗi khi chợt nhớ đến nó.

Lỗ thủng

*

*            *

Tường sau vườn chùa có một lỗ hổng nho nhỏ, bên ngoài cỏ mọc dày, người đi qua thật gần mà thật để ý mới thấy. Bọn trẻ trong làng vẫn thường chui vào chùa qua lối ấy. Vườn chùa hấp dẫn chúng bởi những cây muỗm, cây bưởi quả sai, lại lành, chẳng bao giờ chua gắt hoặc ngọt lợ. Chúng trèo lên hái trộm nhiều đến mức thấy quen thuộc từng mấu cây, từng cành la, cành bổng. Đối với bọn trẻ con, chả có món gì ngon bằng món kiếm được trong cảnh lén lút.

Những buổi trưa nắng vàng soi qua kẽ lá, sư thầy nằm lắng nghe những tiếng gió xào xạc, những tiếng bước chân khe khẽ, những tiếng khúc khích cố nén vẫn nhè nhẹ vọng tới trong sân chùa, rồi chừng như nghĩ về điều gì đó, thầy mỉm cười và chìm vào giấc ngủ thanh thản không hề mộng mị.

*

*            *

*