Viết trong một chiều mộng mị

Những kẻ cô đơn tự buộc mình vào bè nứa
thả trôi sông
Những chiếc bè chẳng chịu trôi xuôi dòng
đùng đùng lật úp

Những kẻ cô đơn chiều tháng chạp
ngồi ngáp chẳng buồn lấy tay che
Những kẻ cô đơn vô tận ngoài kia
ngày nào tôi chả gặp

Những kẻ cô đơn ra điều tất bật
không đủ thời gian gạt mớ tóc lòa xòa
Những kẻ cô đơn trèo lên cây gạo hái hoa
dẫm phải cành mục ngã gãy cổ
Những kẻ cô đơn luôn miệng than khổ
Những kẻ cô đơn
Những kẻ cô đơn
Những kẻ tự biến mình thành mồ chôn cho kẻ khác
Những kẻ tự mình đi lạc
Những kẻ xé toạc mình
tìm một chút tình
rơi vãi.

Những kẻ cô đơn phóng xe không thèm ngoái lại…

Ngạo ca

Tửu phùng tri kỉ, thiên bôi thiểu
*
Tới Hạnh Hoa thôn tìm Lý Bạch
Trên đường chẳng gặp khách phong trần
*

Đường xa đường xa đường gập ghềnh
Gót tiên tấp tểnh nhẹ tênh tênh

Ta ngồi uống rượu một mình với Lý Bạch. Bàn có hai chiếc chén, một chén ta cạn, một chén ta rót rượu vào trăng. Rót mãi, rót mãi, ta đã nhảy vào chén ôm trăng mà chết đuối tự bao giờ.

Trời đất quay cuồng
Riêng ta đứng thẳng
Ta khóc đảo điên
Ta cười nhân thế
Tỉnh tỉnh say say
Nói cười tung tóe
Chén cạn chén đầy
Ta cạn chén nồng
Ta cạn chén cay
Chỉ thấy Thái Bạch lẳng lặng ngồi ngây
không uống.