Nơi ấy có gì vui?

Khi mình nói mình đi Đà Lạt, hầu hết mọi người đều bảo: “Đà Lạt có gì mà đi!”. Khi mình nói mình đi 6 ngày 5 đêm, mọi người bảo: “Đi nhiều ngày thế làm gì cho hết!”. Khi mình nói đây là lần thứ 2 mình đi Đà Lạt, hầu hết mọi người bảo: “Đi một lần rồi mà chưa chán à!”. Khi mình bảo lần trước mình đi Đà Lạt 5 ngày 4 đêm rồi, hầu hết mọi người sa mạc lời, lè lưỡi dài đến rốn, làm mình phải giúp cuộn lại như cuộn thước dây.

Mọi người cảnh báo Đà Lạt buồn lắm, mình thì mình chả thấy có chỗ nào là buồn cả, chỉ có chỗ mình thích nhiều hoặc thích ít thôi. So với Đà Lạt, Tam Đảo quả thực chả có cái vẹo gì mà mình còn đi đến 5 lần (và sẽ còn đi) nữa là. Huế cũng bị bảo là buồn mà mình cũng đi không dưới 4 lần rồi.

Mình thấy những ai nghĩ rằng vùng đất nào đó, địa điểm nào đó chỉ đến một lần, nhìn một cái, chụp một (vài) tấm ảnh là đủ, có lẽ là những người sống hơi đơn giản. Có nhiều nơi mình đã đến rồi, nhưng nếu có cơ hội được đi lần nữa, mình vẫn đi. Như thác Pongour ở Đức Trọng chẳng hạn, dù chả có thêm gì mới mẻ, mình cũng chỉ cần quay lại ngồi nhìn cái thác nó chảy, thế là vui rồi.

Làm việc tốt

chieu mua uot ao

Sáng hôm trước đi làm, tự dưng gặp con mưa rào. Mình thì mình lúc nào cũng có sẵn áo mưa trong cốp rồi nên chả ngán gì, nhưng nhiều người chắc không mang nên cắm đầu phóng xe chịu ướt, ví dụ như em gái đi cách mình 3 xe phía trước. Nhìn từ phía sau đã thấy nuột rồi, liếc lên tay trái không thấy nhẫn, đá qua gương chiếu hậu của gái cho chắc, vẫn nuột, dù gái đeo khẩu trang. Mắt đẹp thế kia và đường nét khuôn mặt đằng sau khẩu trang thế kia thì không thể nào là một cái thủ lợn được. Mình biết chắc là ngoài cái áo mưa cánh dơi đang mặc, trong cốp xe mình còn thừa cái áo mưa giấy thỉnh thoảng vợ mặc nữa, nên ngay lập tức mình muốn làm người tốt. Chỉ cần phi lên, chặn đầu xe em gái, mở cốp đưa cho cái áo mưa rồi lẳng lặng phi đi thôi, không cần báo đáp, không cần xin số điện thoại gì đâu nhá.

Có điều gái đang phóng xe với tinh thần chạy mưa, mà đường đông quá, mình đuổi mãi không kịp. Qua được cái ngã tư thì gái đã mất hút con mẹ hàng lươn.

Dáo dác tìm một hồi không thấy, mình tiếp tục con đường đi làm. Trên đường nói chung vẫn còn một số người không mặc áo mưa, nhưng mà mình điểm mặt thấy toàn cá sấu thôi. Cá sấu vốn sống dưới nước, ướt một tí thì có làm sao.

Thế nên bây giờ trong cốp xe mình vẫn còn nguyên hai cái áo mưa, một cái để mình dùng, một cái để phòng khi vừa gặp mưa, vừa gặp gái xinh. Hẹn gặp lại các em trong một cơn mưa, để anh còn làm người tốt.

Tắt máy xe hay thôi ?

dung den do

 

Mấy hôm nay đi làm thấy ở các ngã tư có các bạn trẻ đứng tuyên truyền cho việc tắt máy xe khi dừng đèn đỏ. Phương pháp của các bạn ấy chỉ là đứng giơ băng rôn đại ý “Tôi tắt máy khi dừng đèn đỏ, còn bạn” và vài chữ nhỏ nhỏ mình không kịp đọc, một vài chỗ có bật nhạc, một vài chỗ lại không thấy. Thực tình là mình thấy hơi bực mình.

Đúng ra là mình chả có quyền bực đâu, nhưng cứ bực. Mình thấy các bạn trẻ bây giờ rất hăng hái làm tình nguyện và đóng góp cho xã hội, nhưng họ không được dẫn dắt bởi những ý tưởng thực tế, những con người có tầm nhìn. Chỉ với mong muốn làm việc tốt mà không có phương pháp khoa học, không có kiến thức và hiểu biết thì không ăn thua đâu. Mình tin trong số các bạn trẻ đứng ở các ngã tư, rất ít người có thể trả lời được mức độ tiêu thụ xăng của xe trong trạng thái chờ (idle) là bao nhiêu và mức độ tiêu thụ xăng, hao mòn máy móc của xe khi đề là bao nhiêu. Vậy mà thông điệp chỉ nhõn là “Tắt máy khi dừng chờ đèn đỏ”. Thế nhỡ thực tế khi cho xe nổ máy ở trạng thái chờ lại tốn ít xăng hơn khi đề, và không gây hao mòn máy móc, ắc quy như khi đề thì sao ? Hóa ra các bạn đang vận động cho một hành vi… tù mù, chả biết lợi hại thế nào à ?

Về mặt lý thuyết, theo mình biết, dừng xe nổ máy đứng chờ (không ga) cho mức tiêu thụ xăng rất ít, trong khi lúc đề máy, một lượng xăng rất lớn được xả ra, xăng thừa sau quá trình đốt cũng nhiều, chưa kể đến chuyện gây hao mòn máy, tốn ắc quy, khiến xe nhanh tã hơn, và lúc đó lại sẽ gây ô nhiễm môi trường nhiều hơn một chiếc xe được vận hành đúng cách. Vấn đề là đâu là điểm cân bằng, khi “chi phí”, bao gồm cả chi phí vô hình, bỏ ra cho việc nổ máy xe đợi đèn xanh đi luôn tương đương với chi phí của việc tắt máy, đợi đèn gần xanh mới khởi động lại. Từ đấy mới biết lúc nào thì nên tắt máy, lúc nào thì không, với cơ sở khoa học đàng hoàng, chứ không phải kêu gọi chung chung là tắt máy đi mà không biết thực tế tắt thì có lợi gì, không tắt thì hại gì. Thực tế, mới chỉ có Viện cơ khí động lực – ĐH Bách Khoa Hà Nội thử nghiệm tiêu thụ nhiên liệu trong trạng thái chờ và trong quá trình khởi động vào năm 2012, cho ra kết quả rằng đèn đỏ còn trên 25s mới nên tắt máy, còn dưới 25s thì tắt máy còn hại hơn giữ nguyên. Tuy nhiên, mình chưa tin tưởng lắm vào cái thử nghiệm này, vì không rõ số lượng mẫu là bao nhiêu, và không có số liệu cụ thể riêng biệt đối với xe ga, xe số, vì với mỗi dòng xe sẽ có mức độ tiêu thụ nhiên liệu khác nhau.

Cái hồi mình tham gia tình nguyện hoạt động hỗ trợ trẻ có H, bọn mình được tập huấn kiến thức đủ kiểu về HIV, chưa kể tự mình tìm hiểu thêm. Thế nên mỗi lần tranh luận, thuyết phục người khác, mình nói năng có lý lẽ khoa học đàng hoàng. Hiểu về vấn đề nên làm việc nó cũng tự tin hơn hẳn. Các bạn trẻ đứng ở ngã tư, ok, mình hiểu là các bạn í đầy nhiệt tình và mong muốn đóng góp cho xã hội, và thời thanh niên sôi nổi được quyền mắc sai lầm, nhưng chừng ấy nhiệt huyết mà làm không đúng, không tới, không phải phí hoài sao ?

Còn mình, mình vẫn tắt máy ở những ngã tư đèn đỏ còn trên 30s. Bảo vệ môi trường hay tiết kiệm nhiên liệu được bao nhiêu thì mình không biết, nhưng ít nhất cũng bớt được tí ô nhiễm tiếng ồn.

Trong khi chờ đón vợ

Vì giờ giấc lệch pha, buổi chiều mình toàn phải đứng đợi đón vợ về ở ngã tư Kim Mã – Liễu Giai, đối diện với cầu vượt và tòa nhà Daewoo to tổ bố nhưng thấp tòe. Hầu như hôm nào cũng có người rẽ vào hỏi đường. Nhàn nhất là những người hỏi đi Đội Cấn thế nào, Văn Cao ở đâu, Đào Tấn đi làm sao, gần xịt. Tuy thế cũng có những câu hỏi vãi cả tiểu đường, chả biết trả lời kiểu gì.

Xịch phát hai đôi trẻ tấp vào, hỏi:

– Chú ơi cho cháu hỏi tí

– Ừ ? (bố khỉ, mình tháo khẩu trang rồi cơ mà, trông mặt mũi thế này mà chào bằng chú ???)

– Từ đây đi Bắc Giang thì đi đường nào hả chú ?

– Đệch…

Mình đơ mẹ mất mấy giây, nhẩm xem phố Bắc Giang nó là phố nào, sau mới nhớ ra nó là nguyên một cái tỉnh. Đành giả nhời:

– Thôi thế này, bạn đi thẳng tuốt tuốt suốt lên trên kia, xong không đi được nữa thì rẽ phải, xong đi thẳng luốt tuốt suốt đến ngã tư thứ 3 thì rẽ trái, xong đi thẳng, xong rẽ phải, bao giờ thấy một cái cầu gọi là cầu Chương Dương hoặc là khi nào bị lạc thì hỏi đường tiếp y như câu vừa rồi nhé.

Hôm khác, lại xịch phát một bạn trẻ phi vào ngay cạnh, hỏi:

– Anh ơi em hỏi tị

– Ừ ?

– Đi thẳng đường này thì đến đâu hả anh ?

Ô xít, thi Đường lên đỉnh Ôlimpia hay sao mà hỏi khó thế :|

– Nói thật là cứ đi thẳng đường này thì nó dẫn đến nhiều chỗ lắm, thế tóm lại là bạn muốn đến đâu?

– Bla bla…

– Bla blô…

Chỉ đường thì mình chả ngại, chỉ ngại những người hỏi mà không biết bản thân muốn biết cái gì thôi.

chả biết gọi là gì

Lúc đấy đường đỡ vắng hơn thế này một tí này (nguồn ảnh: laodong.com.vn)

Lúc đấy đường đỡ vắng hơn thế này một tí này (ảnh không liên quan, nguồn ảnh: laodong.com.vn)

Nhân dịp tối mưa không đi đâu được, ngồi gõ lại chuyện này. Tất nhiên những chuyện kể vào những ngày mưa thường là chả có quái gì đâu.

    Hôm trước, tối lượn đường với gái xong đưa gái về, mình cũng phơi phới phi về nhà. Đường vắng, gió cứ gọi là lồng lộn lồng lộng, mình chạy mát ga qua Cát Linh lên tới Giảng Võ, bỗng thấy một em gái dáng chuẩn, mặc váy xòe, đi Lead chạy tà tà phía trước. Gió thì thế, váy thì thế, tung bay phần phật, làm mình không giấu nổi tí… tò mò. Đường vắng, em gái chạy tà tà, mình cũng tà tà đằng sau, tự dưng thấy hơi vô duyên. Vớ vẩn em nó lại nghĩ mình là dâm tặc đang lạnh lùng bám theo đến chỗ tối mới ra tay, em nó gọi mấy anh to cao cơ bắp chờ sẵn phía trước thì mình thật là tàn một đời hoa, tan ba đời lá mất.

    Nghĩ đến đây, mình mới tăng ga định vượt lên, phần vì để đỡ mang tiếng bám đuôi, phần để liếc gương chiếu hậu xem mặt mũi em nó có gây shock không. Ai ngờ em nó cũng lại tăng ga không cho mình vượt, chắc tưởng mình chạy lên định động thủ đây. Tốc độ thì đang đều đều 35-40 cây chuối/giờ, giờ mà mình cố đi chậm để tụt lại có khi lại mang tiếng “có ý đồ xấu, bị phát hiện nên lẳng lặng té”, còn cứ đi tiếp là lại tiếp tục mang tiếng theo đuôi gái. Gió vẫn thổi, váy vẫn bay phừn phựt, phừn phựt, phừn phựt một cách rất có chừng mực.

    Sau cùng, đến đoạn ngã tư Trần Huy Liệu thì may quá có cái ngã tư, mình lao lên lượn lách, mặt thản nhiên như không liên quan gì, mà thực ra là đâu có liên quan gì, vượt qua thành công được em gái, phơi phới phi về nhà. Có điều mải lượn lách, quên xừ không nhìn gương chiếu hậu xem em gái chung đường mặt ngang mũi dọc ra làm sao.

Tiếc thế !

6 lỗi phụ nữ thường gặp khi đi xe máy

 di xe may sao cho dung_ngaunhien.info

Cái title hơi có tí định kiến về giới tí, đặt ra chỉ mang tính câu khách. Thực tế là những lỗi này gái hay giai, nữ hay nam mà ba ngơ thì cũng đều gặp hết. Có điều em thường thấy nữ mắc lỗi nhiều hơn nên quyết định tổng kết trao giải cho nữ.

1. Xi nhan phát rẽ luôn, thậm chí chả xi nhan gì tự dưng rẽ

Cái xi nhan sinh ra là để báo hiệu cho người khác biết khi mình định chuyển hướng, nó có phải là thừa đâu. Đang đi đều tự dưng bẻ đầu xe rẽ cái đoạch cùng lúc với xi nhan thì thằng đằng sau có phản xạ như điện cũng đếch đỡ kịp. Thế mà nhiều khi va chạm xong, đứa đi trước  đã không thèm xi nhan vẫn cứ quay lại chửi: Mù à? Bố khỉ, có gì để nhìn đâu mà mù với chả không mù?

Của đáng tội, trước đây em cũng thường xuyên bị bắt vì tội rẽ không xi nhan, từ hồi lỗi này còn 90k cơ, giờ trượt giá nên đã tăng lên 150k rồi.

Luật nó bảo ô tô phải xi nhan trước khi rẽ từ 30m. Với xe máy, không có quy định nào về khoảng cách cần thiết phải xi nhan trước khi chuyển hướng, nhưng dựa vào ô tô thì em van các bác, em lạy các bác, các bác em cứ xi nhan từ 15-20 mét để mấy thằng mù đằng sau còn biết đường mà nhìn.

2. Đã đi giữa đường lại còn đi chậm

Cái này thực sự là gây khó chịu cho người đi sau. Quy định nó là thằng nào đi nhanh hơn thì đi bên trái, thằng nào đi chậm vui lòng dạt sang bên phải cho nước nó trong. Thế mà nhiều người vừa đi vừa gọi điện thoại hoặc chả gọi điện thoại, nhưng cứ lờ đờ đi giữa đường cho nó hoành tráng. Xe sau cóc vượt nổi thì chớ, còi xong vẫn cứ trơ trơ như kiểu “Đường của chung, để yên cho bà đi”.

3. Đi xe ga, bật đèn pha

Vấn đề này em đã từng nhắc đến trong bài viết đầu tiên của series Trên đường. Càng đi, em càng thấy quá nhiều người không biết phân biệt pha  với cos và không biết mình đang bật pha, càng không biết là mình đang làm phiền người khác. Đèn pha xe số đã chói rồi, xe ga lại càng sáng rực, nhiều khi vô tình nhìn vào 1 tích tắc thôi là mắt đã quáng không còn nhìn thấy đường nữa.

Chỉ cần co ngón tay bật sang cos thôi đã có thể hạn chế tai nạn cho người khác rồi, thế nên xin các bác lúc không đi đường trường, đi tốc độ cao thì cứ hạ đèn xuống cho nó lành.

4. Dừng đèn đỏ ở làn đường cho xe rẽ phải

Đúng ra mà nói, đây không phải là vi phạm luật ATGT. Bác nào lỡ chân đỗ phải làn rẽ phải mà bị CSGT tóm vì tội dừng đỗ sai làn đường thì cứ cãi phăng cho em. Đơn giản là phân làn phải có biển phân làn cắm ở bên phải theo chiều đường và có kẻ vạch, còn cái biển Đèn đỏ được phép rẽ phải đấy không nằm trong danh sách các biển đường bộ, không có giá trị phân làn. Nếu trước ngã tư không có biển phân làn riêng, CSGT mà bắt các bác là nó bắt láo đấy.

Tuy nhiên, các bác đỗ ở đấy thì cũng hơi láo. Nó đã ghi rõ là đèn đỏ được phép rẽ phải rồi, nghĩa là phương tiện đi vào bên đó chỉ có rẽ phải. Chỉ cần 2 bác đỗ chèn lên đầu bịt lối thoát là sẽ có hàng chục xe đằng sau ách lại, xong làn liếc lại loạn cả lên, chả biết ai rẽ phải rẽ trái đi thẳng. Cho nên em nhắc lại, đỗ ở đấy không sai luật, nhưng làm ảnh hưởng đến người khác, mà cái gì ảnh hưởng đến người khác thì ta nên tránh.

5. Tay ga không ổn định

Đây chả phải là lỗi lớn và cũng chả gây nguy hiểm nhiều, tuy nhiên ga thay đổi liên tục sẽ khiến xe tiêu tốn một lượng xăng lớn hơn. Cách đi tối ưu để tiết kiệm xăng là giữ ga đều ở mức phù hợp, khi cần giảm tốc thì kết hợp giảm gia đều, nhẹ, kết hợp với phanh.

6. Ngồi quá sát về phía tay lái

Tư thế ngồi chuẩn là lưng thẳng (nhưng không cần phải thẳng đuỗn), buông vai (nghĩa là không so vai rụt cổ), tay vươn hết tầm nắm lấy tay lái, chỉ chùng một chút ở phần khuỷu. Nhiều chị em phụ nữ có xu hướng ngồi sát lên phía đầu yên, gần với tay lái hơn, khiến cho cánh tay quá chùng và ép quá gần vào cơ thể. Cách ngồi này khiến cho lực điều khiển tay lái bị phân tán, lái không vững, đồng thời trọng lượng dồn về phía nửa trước của xe khiến cho trọng tâm không cân bằng. Vì cách ngồi này, lại kèm với tay yếu, phụ nữ thường dễ loạng choạng mà cũng dễ ngã xe hơn.

Ngồi thế này cũng vẫn sai

 

Vậy tại sao lại phải ngồi lùi xuống để tay chỉ ở mức hơi chùng, cũng như lưng thẳng? Thứ nhất là khi ấy, trọng lực phân bổ đều lên xe, giúp xe đi ổn định. Thứ hai, tay hơi chùng (chứ không phải quá chùng) sẽ có tác dụng như lò xo, tiêu giảm các lực tác động từ mặt đường lồi lõm, từ va chạm với xe phía trước. Như vậy, người ngồi trên xe không quá gò bó, lại có thể chủ động điều khiển xe tốt hơn.