Dễ thương quá à

IMG_1444 (Copy)

Mình đi Hội An vào những ngày chợt mưa chợt nắng, chủ yếu lang thang không mục đích loanh quanh phố cổ, thỉnh thoảng mới chụp ảnh. Mỗi tội cứ chụp ảnh là mắt mình dính vào ống ngắm máy ảnh, chả biết gì xung quanh, nên đây là những gì vợ mình kể lại.

Sáng tranh thủ lúc trời quang đãng, mình dừng chụp ảnh trên cầu An Hội. Chụp mấy phát toàn trượt nét với lỗi bố cục nên mình cắm mặt chụp luôn mấy phát. Có bà cụ người Hội An đi sang phía An Hội, thấy mình chụp, đứng lại đợi lâu rất lâu, mà mình có biết gì đâu, cứ loạch xoạch với cái máy thôi. Vợ mình vội nói “bà cứ đi qua luôn đi ạ”. Bà cụ đến đặt nhẹ tay lên bàn tay vợ mình đang để trên thành cầu, móm mém cười dịu dàng “Ui, dễ thương quá à…” rồi nhẹ bước qua cầu. Mình còn chả để ý xem bà cụ trông thế nào, mãi lúc sau vợ mình kể, mình mới biết.

Chuyện cũng chả có gì, nhưng gặp những người như vậy, tự dưng sao như có một dòng suối mát lành chảy trong lòng.

Vỏ ốc Phú Yên

PY (1600x1067) (230)

 

 

Vợ chồng mình đi Phú Yên, xuống Gành Đá Đĩa. Bên đường xuống Gành đá, những quán hàng lưu niệm được bày trên tấm ni lông, đặt bệt trên đất, chủ yếu là vỏ ốc, san hô… Toàn đồ trông bình thường nên mình chỉ nhìn qua rồi đi, chả mua món gì.

Có cô bé bán vỏ ốc chạy theo vợ mình nài “Cô mua cho con đi cô”, vợ mình bảo “Thôi, cô không mua đâu”, thế là cô bé dúi vào tay vợ mình một cái vỏ ốc “Con tặng cô này” rồi chạy về lại quán hàng.

Cái vỏ ốc nhảy màu trắng, chả đẹp, cũng chả đặc biệt. Mình đã thử chà chà, kì cọ đủ kiểu xem có tuột ra nàng tiên trong vỏ ốc nào không, nhưng không có.

Chuyện cũng chả có gì, thế mà vợ mình cứ nhất quyết mang cái vỏ ốc về tận nhà.

Đánh rơi cái kẹo

keo mut-ngaunhien.info

 

 

Lúc ấy mình đang trong phòng đợi của sân bay Liên Khương, chuẩn bị bay về Hà Nội. Máy bay Vietjet Air chậm 1 tiếng mà chả có thông báo nào, mọi người nhìn nhau thở ngắn thở dài ngồi chờ. Phòng đợi ngổn ngang như bến xe của 20 năm trước. Mình vốn sinh ra trong cung con bọ ngựa, chả ngồi được một chỗ nên đi loanh quanh cho đỡ chồn chân.

Đến khúc quanh, mình ngẩng lên thì cô bé chừng 4-5 tuổi trước mặt tự dưng đánh rơi cái kẹo mút đang ngậm dở, cũng ngẩng lên nhìn mình. Trong ánh mắt bé có pha lẫn giữa ngơ ngác, phân vân và tiếc nuối. Hai đứa cùng nhìn xuống cái kẹo nằm trên sàn, rồi cùng nhìn trả nhau những ánh mắt “chả biết dư lào” liên tục suốt mấy chục giây. Mình cười, phác một cử chỉ kiểu “chú cũng chịu thôi”.

Đúng lúc ấy thì mẹ bé xuất hiện. Thay vì mắng bé vì tội vừa ăn vừa nghịch nên mới rơi kẹo, hay dỗ dành tí mẹ cho cái kẹo khác, mà chỉ bảo ơ, con làm rơi kẹo rồi à, kẹo bẩn rồi, không ăn được nữa, con đem vứt vào thùng rác đi. Và bé nhặt kẹo đem đi vứt thật.

Thế thôi. Chuyện tất nhiên cũng chả có gì. Chẳng qua Hà Nội đang lành lạnh như Đà Lạt, tự dưng nhớ ra thì kể thôi.

Những ước mơ thời thơ ấu

nguồn: http://dulich.nld.com.vn/20121017045637235p0c126/ve-dep-hoang-so-cua-mua-thu-nuoc-anh.htm

Một buổi chiều hơi nắng, khi lũ chim ríu rít trong một bài ca lệch tông hỗn loạn xen lẫn tiếng gà gáy ằng ặc ằng ặc như đang bị bóp cổ, và tiếng trái cóc rụng lộp độp xung quanh, chúng tôi ngồi trong quán quen và nói về những ước mơ thời thơ ấu. Chúng tôi có nhiều ước mơ giống nhau, như kiểu mơ lớn lên giàu có, mơ về ngày nào đó tự dưng có vợ (giờ thì sắp có đến nơi), hoặc mơ được nuôi một con chó.

Xưa rất xưa, nhà tôi có một con chó. Lâu quá không nhớ rõ vì sao đó không nuôi được nữa nên đem về quê cho người ta. Từ bấy đến nay nhà không nuôi chó nữa. Khi thì nhà tập thể, không nuôi chó được, lúc thì nhà chật quá, người nằm còn chưa đủ chỗ, lấy đâu ra chỗ cho chó. Khó khăn đầy rẫy. Trời ơi, sao nuôi một con chó mà chông gai dữ dội ?

Cái ước mơ nuôi chó một cách trọn vẹn vẫn theo chúng tôi đến tận bây giờ. Nhớ là có đọc được đâu đấy trên mạng câu “vợ thì có thể không có, nhưng chó nhất định phải nuôi một con“. Ngồi nghĩ thử xem bao giờ thì mình đủ điều kiện nuôi chó, thấy xa quá. Lấy vợ xong mình sẽ ở nhà tập thể, chưa biết bao giờ mới có được nhà riêng. Thằng kia cũng thế, lấy vợ rồi ở với bố mẹ một thời gian, có ra ở riêng chắc cũng chỉ đủ công lực làm một con chung cư, nuôi kiểu gì được. Ô, thế mà đểu, con chó còn có vẻ xa vời hơn cả con chung cư.

Muốn nuôi chó được thì phải có nhà rộng, có chỗ riêng cho chó. Yêu chó thật nhưng không cho nó nằm chung giường với mình được, vợ đập chết. Mình làm bao nhiêu năm, tích bao nhiêu triệu một tháng thì xây được cái nhà đủ rộng để nuôi chó?

Uống cạn cốc Dilmar dâu đá, tôi thở ra, thế này phải đến già may ra mới được. Lúc đấy chả hiểu mình còn đủ sức để dắt chó đi dạo không hay nó lại dắt mình.

Đểu nhỉ, nhiều ước mơ thời thơ ấu, có khi đến già mới có thể thành hiện thực, chả riêng mỗi chuyện con chó.

Chuyện chả có gì (4)

Mình mới đi làm ở cơ quan mới một thời gian. Giờ văn phòng của mình ở tầng ba, trên tầng bốn là một vườn trẻ – mình thích gọi là “vườn trẻ”, nghe nó rất chi là sinh thái và thân thiện, chứ “nhà trẻ” cứ như kiểu liên quan thế nào đó đến “nhà tù” ấy.

Có lần cuối giờ chiều, trên đường đi từ ngoài vào lại văn phòng, mình đi lướt qua thấy một thằng cu được ông dắt tay xuống cầu thang đón về. Thằng cu chào rõ to “Cháu chào CHÚ !” mà mình đi nhanh quá, lúc nó chào thì mình đã vào cửa phòng rồi, nên ngại không quay ra chào lại. Tự dưng vào ngồi cứ thấy áy náy mãi.

Hôm nay mình lại trên đường từ ngoài vào y như lần trước, lại gặp thằng bé. Nó lại chào rõ to “Cháu CHÀO CHÚ !”. Mình vẫn lướt nhanh như mọi khi, nhưng kịp phanh lại để quay ra chào cháu. Trông mặt thằng bé rạng rỡ, mình chả quan tâm đến việc gọi là chú nghe vẫn hơi bị già. Bình thường mình toàn xưng hô anh – em với lũ trẻ con 4-5 tuổi ấy thôi.

Ai mà ngờ được mỗi chuyện được trẻ con chào (rồi chào lại) mà cũng vui thế.

Chuyện chả có gì (3)

Nhà cuối ngõ tôi nuôi hai con chó. Cả ngõ ai cũng sợ, không phải bởi bọn này hay cắn bậy (bọn này cũng hiền), cũng không phải vì cái tật hay nhặng xị lúc nửa đêm (bọn này cũng ít nói), mà là vì chúng nó hay ị bậy. Bọn chó này còn đặc biệt ở chỗ lần nào ị cũng rất đúng tọa độ, thường xuyên làm một bãi to tổ bố ở giữa cổng một nhà nào đấy. Hôm nào bọn nó lỡ ăn hơi no thì mới gọi là hoành tráng. Tất nhiên màn tè không theo quy hoạch vốn là đặc sản của bọn chó rồi nên tôi chẳng phải cần kể ra ở đây. Chó thả rông mà không làm những chuyện đấy thì đích thị là thận hay đường ruột có vấn đề rồi.

Continue reading