Vui thôi mà

Ảnh minh họa của khuôn mặt nhân hậu

Sáng đi với nhạc phụ đại nhân xuống Hoài Đức gặp chú làm đồ gỗ. Kết quả tốt đẹp, tất cả đều nhất trí duyệt chú này vì chú là lính phòng không xuất ngũ, làm ăn thật thà, quản lý công việc rất khoa học mà lại là chỗ được giới thiệu đến.

Ở giữa có một đoạn nói chuyện không liên quan nhưng rất gây sốc. Chả là hai cụ đang chém với nhau tưng bừng về các loại gỗ, tự dưng chú làm gỗ trỏ vào mình xong bảo:

– Anh có được cậu này làm rể là cực quý…

Cả nhạc phụ đại nhân lẫn mình đều há hốc mồm, tuột cả hàm xuống tận đầu gối vì không hiểu gì. Chú làm đồ gỗ lại giải thích tiếp:

– Cậu này rất là quý, nhìn là thấy, khuôn mặt rất là nhân hậu.

Ối giời ơi, mình thề là lúc đấy mình phải lấm lét lia mắt xung quanh xem có cái gương nào không để lúc sau ra soi lại mặt. Từ bé đến giờ, thỉnh thoảng được khen trông thông minh, trông già (khen đểu), mặt nhiều mụn, đầu nhiều tóc bạc…, lần đầu tiên mình được khen trông mặt nhân hậu!

Được vậy cũng mừng :))

One thought on “Vui thôi mà

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *