Vết đạn trên thành Hà Nội

Mấy hôm trước lang thang mãi, chả hiểu thế quái nào tớ lao thẳng vào cổng Chính Bắc Môn của thành Hà Nội (cổng bắc, nghĩa là cửa bắc, cụ thể là nằm ở Cửa Bắc í). Sau khi lục tốn 2 ngàn VND tiền gửi xe thì tớ cũng đã hì hục leo lên cái Vọng lâu để thử ngắm phố Phan Đình Phùng phát. Chưa bao giờ được ngắm con phố ấy từ một góc cao cao hơn cửa sổ thế này.

Cái Vọng lâu, trước nguyên là chỗ để quan sát, nằm ngay trên cái Cửa Bắc thành. Giờ trong ấy thờ cụ Hoàng Diệu với cụ Nguyễn Tri Phương. Thờ cũng đúng thôi, vì hai cụ là một trong số ít người dám tử thủ kháng Pháp trên cái dải Đồng bằng Bắc bộ, thậm chí cả trên đất Việt Nam này. Các cụ có thua thì cũng đâu quan trọng gì. Đối với hoàn cảnh của các cụ, dám làm còn quan trọng hơn nhiều so với những gì làm được. Kết quả là quân Pháp đánh Bắc Kì lần thứ nhất, Nguyễn Tri Phương bị thương, bị giặc bắt, ông xé băng, nhịn ăn mà chết. Con trai ông là Nguyễn Lâm cũng trúng đạn, hi sinh trong khi chiến đấu. Lần thứ hai quân Pháp tấn công thành Hà Nội, Hoàng Diệu không chống nổi giặc, treo cổ tự tận trong vườn Võ Miếu (nay là đường Điện Biên Phủ). Có lẽ, bên bài vị 2 cụ, cũng nên đặt thêm một bát hương thờ anh linh quân và dân Hà Nội đã anh dũng chống lại giặc ngoại xâm.

Photobucket
Tự nhiên nhớ lại cái chuyện chả biết thực hư, kể về “trận” quân Pháp chiếm thành Hưng Yên. Đại khái là sau khi chiếm Hà Nội, quân Pháp xuôi sông Hồng lên chiếm thành Nam Định. Thành Nam cũng kháng cự quyết liệt nhưng rồi không trụ được lâu. Phấn khởi sau chiến thắng Nam Định, có mấy thằng Pháp trèo lên canô, uống rượu và cho canô chạy lăng quăng trên sông. Sau một hồi, đến gần thành Hưng Yên thì chả hiểu thế quái nào cái canô nóng máy, cháy béng nó mất, môtơ nổ đánh “bủm” một cái. Quan giữ thành Hưng Yên nghe tiếng nổ tưởng quân Pháp đánh thành, vội vàng chạy mất dép. Quan Án sát với Tri phủ cũng vội vàng chạy xuống, đầu hàng, dâng thành cho (hình như) 6 thằng Pháp dở hơi đang ngà ngà say rượu. Sáu thằng này loạng choạng lên bờ, chỉ có mỗi việc há mồm ra là nuốt xong một thành lớn, lương thực, bố phòng đầy đủ. Giỏi chưa !

Dấu tích quân Pháp đánh thành Hà Nội, giờ còn lưu lại hai vết đạn đại bác ngay trên mặt thành. Hai cái lỗ thủng lớn, sâu hoắm, toang hoác. Có một giai thoại rằng, sau khi quân Pháp đã chiếm xong Hà Nội, một buổi sáng, người qua lại thấy vết đạn trên thành Cửa Bắc đã có ai đó trát kín lại rồi. Đến sáng hôm sau, lại chả hiểu ma nào đã moi sạch cái đống đất trát kín vết đạn. Vết đạn vẫn lại lồ lộ. Một đêm trôi qua. Nhân vật bí ẩn nào đó tiếp tục lấp kín lỗ thủng trên mặt thành, còn để lại một tờ giấy, đại ý rằng mình không nỡ nhìn thấy nỗi nhục Hà Nội bị quân giặc chiếm, nên phải bịt kín cái vết đạn ấy đi. Một đêm khác trôi qua. Chả hiểu thế quái nào mà vết đạn lại vẫn nguyên vết đạn, chỉ thấy người nào đó dán bên cạnh tờ giấy, trong đó nói đây là vết nhục bị giặc Pháp chiếm đất, chiếm nước, nên càng phải nhìn thấy hàng ngày, để nung nấu ý chí rửa hận. Từ đó, không thấy ai lấp đầy vết đạn bắn ấy nữa.

Demo cho các ấy mấy cái ảnh tớ chụp.

Vọng lâu
Photobucket

Photobucket

Photobucket

Phía sau Chính Bắc Môn (Cửa bắc thành)
Photobucket

Photobucket

Cổng thành nhìn từ phía đường Phan Đình Phùng

Photobucket

4 thoughts on “Vết đạn trên thành Hà Nội

  1. Ảnh chụp đẹp quá em ạ. Nhưng nghe kể chuyện thấy thật chua xót. Đọc đến đoạn Hưng Yên chả hiểu sao lại nghĩ đến Trường Sa Hoàng Sa nhà mình..

  2. uh, công nhận chụp đẹp quá^^
    Hic, biết ấy đi thế này chắc tớ đòi bám càng òi :P
    Thích đi mí chỗ thế này mà k có ai đi cùng cả
    Chỗ này là chỗ nào nhỉ, tớ cũng muốn đến

  3. Lúc em chụp những bức ảnh này thành còn chưa vôi ve mới nhỉ, về sau nhìn phát ốm, tức ko chịu được, cái cây si hồi đó bị bóc đi đã làm chị buồn lắm rồi, sau lại thêm vụ sửa chữa như mới nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *