Trí khôn của anh đâu ?

*

*          *

Tất cả các bạn lớn bé già trẻ chắc chả ai không biết truyện cổ tích “Trí khôn của ta đây” vì hình như truyện này có trong sách giáo khoa Tiểu học thì phải. Thú thật, đây là câu chuyện mà ngay từ khi nghe nó lần đầu tiên, lúc bố tớ còn trẻ, tớ đã thấy mình không thể hiểu nổi và càng lớn lên lại càng căm ghét câu chuyện này. Đáng lẽ nó không nên được đưa vào sách giáo khoa hay bất kỳ nơi nào có thể tác động đến tâm hồn non nớt của trẻ con.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, mỗi đứa trẻ, sau khi nghe xong “Trí khôn của ta đây”, sẽ mang theo mình hành trang nặng nề và đau đớn, không chỉ với chính bản thân mình mà với cả thế giới, đó là sự gắn nhãn (labeling). Bản thân sự dán nhãn lại thường là anh em họ hàng gần với kỳ thị và phân biệt đối xử.

Hãy xem lại đoạn đầu, khi con hổ từ trong rừng đi ra, hồi đấy là thủa xa xưa cực cà là kỳ, đến nỗi hổ còn chưa có vằn, cũng như chưa có wikipedia để tra cho đỡ phải hỏi. Con hổ gặp con trâu đang bị quất túi bụi (gọi theo ngôn ngữ chuyên ngành là bị bạo hành). Nó ra hỏi một cách rõ lịch sự rằng “Này, trông anh người đàn ông cơ bắpthế mà lại để cho người đánh đập khổ sở như vậy?“. Con trâu bảo vì con người có trí khôn. Cọp lại ra hỏi anh nông dân một cách vô cùng lịch sự rằng ” Trí khôn của anh đâu, cho tôi xem một tí có được không?“. Nhớ nhé, nó hỏi xem đàng hoàng chứ không hề manh động đè anh nông dân, vạch trí khôn ra mà xem cho thỏa tò mò đâu nhá. Cái lịch sự của con cọp, ngay cả ngày nay dễ mấy người có được ?

Ấy thế mà anh nông dân lập mưu sâu kế hiểm, trói bố con cọp vào gốc cây rồi đem thui. Đói quá thèm bê thui mà không sẵn bê nên thay bằng cọp chắc ? Lịch sự được đáp trả bằng bạo lực. Điểm bắt đầu của chuỗi lòng vòng nợ máu phải trả bằng máu chính là chỗ này đây.

Tất nhiên, mỗi khi đọc cho con, em, cháu, chắt, đệ tử của mình câu chuyện này, bố, mẹ, anh, chị, ông bà cô dì chú bác cụ kị cũ kỹ đại ca đại tỷ sẽ giải thích với đứa trẻ rằng thì là con hổ nó bị đốt là đáng đời phải không ? Vì nó giả vờ hỏi thế để lừa lừa thịt luôn cả trâu lẫn anh nông dân. Nó cũng là loại thâm nho nhọ đít chứ chả vừa.

Ồi, suy diễn cả đấy. Thế nếu con hổ thật lòng muốn biết trí khôn của anh nông dân đâu thì sao ? Ngu dốt không phải là một cái tội, kẻ ngu dốt cũng có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc như mọi thằng tự tưởng rằng mình khôn hơn người khác một ít. Nếu nó đủ mưu trí để giả vờ hỏi han rồi lừa lừa chén anh nông dân, thì nó đã không ngu đến nỗi tự tin vào điều mình bịa ra, là đòi xem trí thông minh, cũng không ngu đến nỗi để anh nông dân trói vào gốc cây trong lúc chạy đi lấy trí khôn, vì bị trói vào đấy rồi thì nhảy ra vồ trâu thế quái nào được ?

Đến đây lại sẽ có người hỏi rằng thế nhỡ đồng chí hổ giả vờ hỏi mượn trí khôn để thó luôn đem về thì sao. Lúc ấy tự chịu trói vào cây chỉ là khổ nhục kế thôi.

Ơ thế mà lúc anh nông dân hứa chia cho hổ một ít trí khôn, nó lại mừng lắm. Cái thằng cọp mà phổi bò thế này thì mưu mẹo khỉ gì, chả khác gì bạn Tèo chơi trận giả, bị địch bắt, chưa kịp bị tra khảo đã gào tướng lên “Tao thà chết chứ không chịu khai đồng đội của tao ở trong đống rơm !“.

Nói chung, câu chuyện là một sự đụng độ giữa hai nền văn minh, con người thì lúc nào cũng nghĩ con cọp là loại chỉ biết chén linh tinh, con cọp thì ngây thơ và cả tin vào sự chân thành của chính mình. Sau câu chuyện này, đứa trẻ được biết rằng cứ cọp là xấu, là phải giết, cùng đó là kinh nghiệm về biện pháp bạo lực như một biện pháp tối thượng trong cuộc sống. Ấn tượng ấy sẽ in sâu vào đầu đứa trẻ, cho nó một lối mòn trong suy nghĩ, để rồi cái cách nó sống trong cuộc đời sẽ nhìn thấy cọp, nhiều cọp, và bàn tay sẽ dính máu thật nhiều vì giết những con cọp ấy, trong khi vẫn luôn nghĩ rằng mình đứng về phe chính nghĩa. Trí khôn của ta đây gợi tớ nhớ đến đoạn kết dị bản của truyện Tấm Cám, khi cô Tấm thảo hiền lạnh lùng xuống tay dội nước sôi vào Cám, rồi thịt Cám làm mắm gửi cho bà dì ghẻ. Dù nội dung khác, ý nghĩa khác, nhưng sự kinh sợ của 2 câu chuyện thật chẳng kém gì nhau.

Có thực là bằng cái gọi là trí tuệ và sự phân định rạch ròi phải trái, con người được phép định đoạt quyền sống của muôn loài, kể cả chính con người không ? Nhìn cảnh con hổ bị trói vào cây và quây rơm thui gần chín, khói bay nghi ngút, người lụi cụi pha nước chấm chuẩn bị chén, Mẹ Thiên Nhiên chắc là đau lòng lắm.


*

*          *

/thí nghiệm đổi màu chữ phát

7 thoughts on “Trí khôn của anh đâu ?

  1. Anh này giết con hổ, thôi thì là người giết con thú. Cô Tấm mới gọi là đại gian đại ác, hứa tha cho người ta mà rồi vẫn dội nước sôi cho chết.

    • Cô Tấm giết 1 người, cùng lắm là 2 người, còn anh này gây ra nợ máu giữa loài hổ với loài người, đúng là tội ác diệt chủng rồi còn gì

  2. Đúng là thừa cơm thừa thịt, chả biết làm gì nên nghĩ linh tinh. Đây là bệnh của các bà cô khó tính và hay nghĩ ngợi. Giống như chuyện mẹ chồng và con dâu. Con dâu nó đưa cho cái bánh nếu cứng quá thì bà lại bảo cho ăn đá, mềm quá thì lại bảo cho ăn cứt, vừa ngon thì lại bảo nó có ý đồ xấu gì đây mà.

    Cậu à đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Cứ sống tốt cho bản thân đi. Sống tốt cho những người xung quanh. Thế là được rồi. Truyện cổ tích là truyện cổ tích. Bạn có hiểu truyện cổ tích là gì không ? Theo tớ hiểu truyện cổ tích là nơi trí tưởng tượng của con người được tự do. Là nơi cái thiện thắng cái ác là nơi cho ta biết lẽ phải điều hay.

    Chúng ta hãy đi vào câu truyện Trí khôn của ta đây nhé. Bạn nghĩ rằng con hổ tự nhiên nó ra chỗ người và trâu chơi hử. Người và trâu chỉ muốn yên phận cày cấy, tự làm tự ăn, lo chi chuyện đời. Vậy mà họ vẫn bị kẻ mạnh chèn ép, nếu không khôn thì chả mấy chốc mà chết. Mà thời đó nếu có google, chắc con hổ cũng khôn hơn và tự cày cấy kiếm miếng cơm cho mình nhỉ? Và biết đâu nhờ wiki mà loài người đang có nguy cơ tuyệt chủng và loài hổ phải ra sức bảo vệ. –> Câu truyện chỉ đơn giản nói rằng con người có trí khôn thì sẽ thoát khỏi được nguy hiểm ( và giải thích cho các em bé tại sao trâu lại không có răng cửa và hổ lại vằn ) đơn giản thế thôi.

    Tiếp đến tấm cám, cổ tích vẫn chỉ đơn giản như thế ở hiền gặp lành, ác đức phải gặp quả báo. Hãy thử tưởng tượng, kẻ giết bố bạn, ông bạn và bạn, vậy thì bạn sẽ làm gì ? Hiền từ bắt tay và nói rằng đó chỉ là chuyện quá khứ ? Chắc chả bao giờ có. Người đã giết 3 người thì gọi là cuồng sát. Tội đáng tử hình. Ai giết chả vậy.

    Đừng nghĩ ngợi quá và cũng đừng ngụy biện. Cổ tích là cổ tích. Đừng gắn mác xấu xa cho cổ tích. Haizz. Chúc bạn có cái nhìn tốt hơn về cuộc sống.

    Cuối cùng tớ hỏi cậu 1 câu: Loài hổ tuyệt chủng thì bạn có bị làm sao không ?

    • Có mấy cái phúc đáp nho nhỏ cho bạn:

      1. Bạn nên tìm hiểu xem những cái kiểu như Truyện cổ Grim là truyện trẻ con hay người lớn nhá.

      2. Đầu óc bạn đầy định kiến và bạn chỉ nhanh chóng túm lấy cái "ý nghĩa nhân văn" người ta quẳng cho bạn để đỡ phải nghĩ ngợi, nên tất nhiên bạn không thể chấp nhận những giá trị khác với cái mà bạn tưởng là đúng.

      4. Nếu thích tranh luận về chuyện hổ có ăn thịt không hay anh nông dân thích ăn thịt hổ hơn, bạn nên xem chương trình Thế giới động vật nhiều hơn một chút, có ích lắm đấy

      3. Mình thách bạn dám nói cái đoạn thừa cơm thừa thịt trước mặt mình đấy ? Nhân tiện, nếu có thì nhớ để lại địa chỉ, mình hứa sẽ đến nghe và giúp bạn khỏi phải ăn cơm trong suốt phần còn lại của đời bạn.

      // Mình ăn nói vô học vật :)) Lâu lắm mới có lại cảm giác đồng quê thế này.

  3. À! Địa chỉ đây: 7B4 ngõ 282 đường Khương Đình Thanh Xuần Hà Nội. Ok chứ? Tớ thường có ở nhà buổi tối. Liệu xách dao đến chém hử ? Định làm hổ đến thăm nông dân hử bạn ?

    Bạn có bao giờ nghe ông bạn kể về việc các cụ đi lên rừng làm nương chưa ? Bạn đã bao giờ phải đi nhặt xác của người thân do hổ ăn thịt chưa ? Chưa phải không ?

    Công nhận giờ thì loài hổ thật đáng thương. Tớ thương loài hổi thật đấy. Ai bảo loài hổ không chịu đột biến gen để thông minh hơn loài người. Chắc loài hổ đang oán hận lắm. Và đang kêu gào Mẹ Thiên nhiên cho thêm 1 ít đột biến gen ? Ôi cái quy luật tự nhiên quy luật do mẹ Thiên Nhiên đặt ra: Mạnh được yếu thua. Muôn loài sinh ra đã được cài đặt sẵn bản năng đó. Sống và tuân theo quy luật của mẹ hoặc bị loại thải.

    Bạn có cái cảm giác đồng quê và vô vật học là vì bị nói đúng cái sâu thẳm của bạn. Khi bạn viết ra điều này bạn chỉ muốn câu views hay chính xác là muốn trở nên hot. Sống và làm theo đúng điều mình nói thì bạn sẽ chả có cái cảm giác đó. Bạn ạ. Nếu bạn làm theo điều bạn nói thì hãy: thôi ăn thịt gà, lợn, trâu bò, cá … vì những giống này cũng thật đáng thương. Hãy thôi ăn gạo, rau … vì những loài thực vật này cũng sắp tuyệt chủng. Hảy chỉ hít không khí và sống nhé.

    Tớ là người không thích phản biện từng câu chữ của người khác. Vì vậy tớ cũng tò mò:
    – Hồi bé đọc truyện cổ Grim hoài. Cũng có thấy gì đâu nhỉ ? Ý bạn muốn nói là ông Grim xui trẻ con phải độc ác đúng không ?
    – Xem nhiều thế giới động vật thì sao hở bạn ? Có phải các chương trình đó đang kêu gào rằng các loài đang tuyệt chủng. Thì tớ ủng hộ nên cũng đã ăn thịt con gì mang chữ rừng đâu. Tớ chỉ không thích cái kiểu lên mặt dạy đời ông cha, tiền nhân. Tớ đặt câu hỏi: nếu bạn không cho con mình đọc truyện cổ tích thì bạn cho đọc cái gì? Xem thế giới động vật chăng ?

    Nào! Chờ bạn ghé thăm cùng con dao!

    • Mình chả có ý định câu view hay gì đó không sống thật, vô học thì nói là mình vô học, chả liên quan gì hết. Tự thấy là câu đó khá thành thật với bản thân đấy chứ.

      Mời bạn đọc lại cái đoạn về định kiến ấy. Bạn đọc với định kiến của bạn về một con hổ thật, một anh nông dân thật, trong khi chả có cái đếch gì thật cả. Rừng là của hổ hay của người ? Tự dưng ông phá nhà tôi, tôi thịt, thế thôi. Cái kiểu thích phân định đúng sai rạch ròi của bạn ấy mà, nói chung là không tốt cho tư duy đâu.

      Vụ truyện cổ tích, search đi trước khi nói nhé, thực ra chả có truyện cổ tích nào cho trẻ con hết.

      Vâng, con người của bạn thông minh. Thông minh đến mức gì cũng chén được, kể cả đồng loại. Thông minh bằng cách vừa tự thui mình vừa khen thơm. Nói chung mình éo có cảm tình với những người thông minh thích dùng thông minh đè người, thế thôi.

      Dao diếc làm gì, mình chả quen chơi dao, chết người đi tù bỏ bố. Địa chỉ cứ để đấy, có thể mình đếch dám đến, có thể mai mình đến, bạn học Aikido vài năm chắc chả ngại đâu nhỉ. Khổ cái mình hay chơi trò tiểu nhân lắm đấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *