Trật tự

Hình ảnh hoàn toàn không mang tính minh họa

Người ta nói việc gì thường làm cũng thành quen, mà quen rồi thì việc to cũng thành thấy thường, mà mãi tôi không quen được cảnh các anh dân phòng và cấp trên của các anh – là các anh công an phường, đi dẹp vỉa hè, bắt hàng rong.

Trưa, ra BĐMT (Bún đậu mắm tôm) Restau-rong của bà Huệ. Từ bên kia đường đã thấy người đứng lố nhố, toàn khách, biết ngay thế là xong cả một tổ ong, “bọn nó” lại làm một mẻ rồi. “” thu từ chồng ghế nhựa đến lọ mì chính, may còn giữ được gánh bún. Bà Huệ bắt đầu tong tả đi kiếm ghế cho khách ngồi. Khách bắt đầu í ới gọi nhau chiến tiếp trận bún đậu mắm tôm đang dở.

Cũng đã một đôi lần ăn bún đậu bà Huệ rồi chứng kiến cảnh dân phòng càn quét rồi. Đang nắng vàng trời xanh chim hót véo von, xe dừng cái xịch, cả một lũ đầu trâu mặt ngựa tay thước tay gậy ào xuống, mỗi thằng túm lấy một món bê ra xe, nhanh, gọn, thuần thục và ăn ý như thể đã làm chán cái việc này từ tận kiếp trước. Khách quen thì còn kịp chạy hộ đôi ghế, còn lại đứng đần ra chả biết làm gì. Bà Huệ cắm cúi chạy theo kéo áo van xin “Thôi iem xin anh, anh tha cho iem…” mấy thằng nhãi chỉ đáng tuổi con cháu.

Hồi xưa nhà còn ở gần một cái chợ cóc, cũng suốt ngày thấy cảnh đuổi chợ. Chợ êm đềm, bỗng một cô hàng thịt, hàng rau nào đó đứng lên hô to báo động. Cả chợ chuyển ngay sang hệ nháo nhào. Mạnh ai nấy chạy.  Ôm được gì thì ôm vội. Một thằng dùi cui trỏ thẳng vào mặt một chị hàng rau, nói gì đấy không nghe rõ. Một thằng khác giành giật xô dưa của chị bán dưa. Một thằng khác nữa đổ ụp cả rổ xôi của chị hàng xôi xuống mặt đường, rồi nhảy lên dẫm dẫm cho nát bấy. Một thằng khác nữa nữa đuổi theo chị bán cam. Chị này cà cuống quá, đổ béng cả xe, cam lăn tứ tung trên mặt đường, người ta ùa ra nhặt. Thế là tan buổi chợ. Hôm ấy khối nhà khốn khổ với bữa cơm.

Mỗi lần nhìn cái cảnh ấy, mặc dù chuyện của người ta chả liên quan gì đến mình, vẫn thấy nghèn nghẹn, lòng cồn cào không yên, như thể vừa ăn xong một bữa no rồi bị bắt chạy mười vòng quanh sân vận động vậy.

Ờ thì làm theo luật, nhưng sao cứ phải như một lũ ác ôn vậy ?

11 thoughts on “Trật tự

  1. họ chỉ giỏi bắt nạt dân, lấy đến từng cái đòn gánh, từng cái sọt rách, từng cái rổ mây. Hống hách thì thử "càn" ở trên xem, nhà dột từ nóc dột xuống.

      • hix, đừng có mà vơ đũa cả nắm thế, tôi chưa nghe ông kể về bố ông bao h chắc, bố ông vs mẹ tôi đc bầu làm hot dad vs hot mum còn giề :))

        • bà lúc nào cũng nhận xét vội vàng. Đừng vội quy kết gì cả, chưa chắc nhà đã dột từ nóc, mà chưa chắc tự nhiên nó đã dột.

          • Cái câu ông vừa nói cũng là 1 nhận xét vội vàng đấy, ko chỉ vội vàng mà còn mang tính chất khinh người :)):)) Những thứ nó mang tính chất quá phổ biến rồi thì đừng mất công mà banh thách hay bắt bẻ nữa. Xã hội nào nó chả có độ bốc mùi của nó.

  2. Khi nào hiểu vấn đề thì bà sẽ không còn thấy cần phán xét kiểu đúng sai rõ ràng như thế kia nữa.

    • Nó cũng chả đến mức sai, chỉ chướng tai gai mắt thôi, và cái độ chướng tai gai mắt nó đang tăng lên theo thời gian. (Và đừng có đánh giá chụp mũ và phiến diện về tôi, ông ko thể nghĩ ông hiểu về tôi đc, như kiểu ông hiểu về VA :)):)):)) )

      • Đây có phải là lần đầu tiên tôi với bà va chạm quan điểm đâu. Đại khái là tôi cũng khá tự tin về mức độ hiểu người khác :))

        Kết thúc tranh luật tại đây nhé.

          • tôi lại một lần nữa tự tin định giá, phần góc khuất í nhiều lắm cũng chỉ 20% thôi :))

            Trai trẻ giề, tôi còn sinh trước bà đấy.

  3. Chỉ cần 1% thôi cũng làm nên chuyện đấy. Con số 20 của ông chả nói lên cái quái gì. Uh, tôi cũng trẻ, suy nghĩ của tôi cũng chỉ 23 tuổi đời thôi, tôi chả có gì phải ngại nếu tôi có sai, vì còn quá nhiều thời gian để thay đổi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *