Có quá nhiều việc tôi có thể làm được nhưng tôi lại không làm. Tôi biết chắc điều đó. Nó cũng tương tự như khi bạn phóng xe lướt qua một vụ tai nạn mà không hề có ý định thử xem có ai cần mình giúp đỡ không vậy.

Không, bạn đừng bảo đây là dấu hiệu của việc tôi đang lớn. Vì nếu bạn không cảm thấy như tôi, thì hóa ra bạn đã chết rồi. Chứ bao giờ thì người ta mới ngừng lớn ? Khái niệm “lớn” đôi khi thực tế lại phát triển theo một hệ số âm.

Vừa làm xong một số việc, thấy cũng vui vì ít nhất thỉnh thoảng mình cũng có thể làm được điều gì đó mà không bị hỏng hóc trục trặc . Nhưng rồi thấy hẫng hẫng, vì đang quen với nhịp độ làm việc căng thẳng. Giờ chỉ muốn hoặc là chơi tưng bừng, đi đâu đấy xa xa thay đổi không khí, hoặc lại bắt đầu làm việc cũng tưng bừng, cho người nó đỡ đần độn đi.

Tôi đi gọi những con đường
Tagged on:

3 thoughts on “Tôi đi gọi những con đường

  • December 15, 2008 at 12:24 PM
    Permalink

    thi thố còn chất đống ra thế kia mà còn đòi làm việc tưng bừng rõ là >:P

    Reply
  • December 15, 2008 at 7:58 PM
    Permalink

    Làm luôn đi em. :) no cung nhu viec.Cang lam cang ko du? .Cang hoc cang thay minh ngu… :((

    Reply
  • December 16, 2008 at 4:09 PM
    Permalink

    Đừng tìm kiếm Chúa Giêsu ở nơi xa xôi, Người không có ở đấy đâu. Người đang ở trong các bạn, hãy chăm sóc ngọn đèn của mình rồi các bạn sẽ nhìn thấy Người. (mẹ Teresa)
    Lương thiện ở trong Lửa đó! tìm đi sẽ thấy! ngày vui nhé Lửa!

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *