Thêm một vết bánh xe trên cuộc đời quá nhiều xôi thịt

Vừa chạy một vòng từ Hà Nội qua Nghĩa Lộ lên Mù Cang Chải, vượt Ô Quy Hồ sang Sapa rồi ngược xuôi Bắc Hà – Cán Cấu – Simacai, lòng cũng quanh co cùng cua và đèo dốc.

Bố khỉ, lâu lâu mới viết một câu nghiêm chỉnh mà thấy không ngửi được :( Thôi cố nghiêm chỉnh tiếp vậy.

Đi về và tự kiểm điểm lại thấy có hai điều vô cùng may mắn, một là người ngợm chẳng ai làm sao, hai là xe cộ cũng chẳng cái nào làm sao luôn. Ôi con Wave Alpha romeo già cỗi của tớ. Nó mà chết dọc đường chắc tớ bán theo cân rồi đi tàu về Hà Nội luôn quá.

Nhớ sáng rời Sapa chạy lên Bắc Hà, gió mùa đông bắc vừa về, trời sụt sùi mưa và gió và sương mù. Sương buông dày đặc đến mức bàn tay tớ giơ cách mặt 5m mà không nhìn thấy ngón. Mưa vả phầm phập vào mặt, lạnh rát. Ứa ra từng giọt, từng giọt nước… mũi, chảy dài xuống tận cằm… (bốc phét đấy).

Nhớ buổi chiều Bản Mế, chạy xe trên con đường rải đá, trời xẩm tối khi mặt trời đã tuột bờ luột tuột suột sau dãy núi đằng xa, nơi mà (nghe nói) là có đầu nguồn con sông gì đó, đẹp và hùng vĩ một cách khó mà tưởng tượng ra nổi. Mà đúng là cóc tưởng tượng ra thật, có ai xuống được đến nơi đâu mà biết. “Ố, gần lắm, đi hai mươi phút…”

Đêm Sapa hồi hộp ngồi xem các chú dân phòng cầm vợt muỗi, à nhầm, cầm dùi cui điện bấm tanh tách vây bắt xe máy không đội mũ bảo hiểm, rồi toát mồ hôi vặn đến xoắn cả chìa khóa phòng 501 để mở cửa phòng 502. Cứ tưởng phải đạp cửa xông vào liều mình như chẳng có rồi chứ.

Giữa trưa đứng trên đỉnh đèo Ô Quy Hồ lồng lộng gió, nhìn con đường quanh co xoắn quẩy mà mình mới đi qua, và thực hiện những hành động kỳ quặc mà ở Hà Nội sẽ chẳng dám làm, hoặc nó sẽ kỳ quặc theo một cách khác.

Một tuần ăn bờ ngủ bụi đã xong, từ ngày mai lại quay lại cuộc đời “em đưa cơm cho mẹ đi cày“ để chuẩn bị tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải cho những vụ mùa lang thang tiếp nữa.

8 thoughts on “Thêm một vết bánh xe trên cuộc đời quá nhiều xôi thịt

  1. Mình thích cậu viết bài này,
    Thích cậu viết về chuyến phượt này,
    thích cậu viết về chuyến phượt ở Sapa… my dream place.

  2. @Yên: tạm viết thế cho nó đỡ sục sôi đã, chứ giờ mọi thứ nó ngổn ngang quá mà tớ lại lười nghĩ :P Đợi tớ copy đống ảnh rồi tính sau :D

    @ Si: mình đã viết được gì đâu, gõ tí cho nó đỡ vật thôi mà :D

  3. Bạn Lửa này bốc phét một cách chân thật đấy.
    30/4 năm ngoái tớ lên Mai Châu rồi lầm đường lạc lối lên Mộc Châu, tầm nhìn xa không quá 1m thật. Mù mịt
    22h ngày mai tớ sẽ yên ổn trên tàu lên Sapa. hoho. Hồi hộp quá cơ!

  4. "Sương buông dày đặc đến mức bàn tay tớ giơ cách mặt 5m mà không nhìn thấy ngón"====> tay anh chắc dài cỡ 5m O_o Kinh dị nhẩy!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *