Tái ông

Ngồi nói chuyện với bà nội. Bà lại kể chuyện ngày xưa. Bà bảo giờ bắt đầu quên mất nhiều rồi, thỉnh thoảng lại lẫn linh tinh. Tớ bảo bà có bao nhiêu chuyện thì bà phải tranh thủ kể sạch, trước khi kịp quên hết, không thì phí lắm.

Hóa ra hồi xưa nhà nội tớ cũng giàu. Ruộng nhiều như đất, lúa nhiều như cỏ. Tiếc là cụ của tớ, nghĩa là bố của ông nội tớ, ông nội của bố tớ cờ bạc thua té re, dần dần đất đai của cải trong nhà đem cầm cố hết. Đất của nhà co lại còn có tí. Đến đoạn này thì thật tớ tiếc đứt ruột. Giá hồi xưa các cụ đừng chơi bời lăng nhăng, đem tiền đầu tư vào bất động sản và chơi chứng khoán thì có phải bây giờ tớ đã thành đại gia rồi không ? Hic, thật là dòng đời xô đẩy.

Bà tớ lại bảo không. Giả như còn nhiều đất, nhiều của thế, đến lúc Cải cách ruộng đất – cái thời mà mỗi thôn đều được phân bổ chỉ tiêu phải tìm ra bao nhiêu bao nhiêu địa chủ có nợ máu với nhân dân ấy, thế nào các cụ nhà tớ chả bị lôi ra đấu tố, rồi bị bắn luôn. Tớ lại hóa ra mang tiếng con cháu cường hào ác bá í chứ. Mà thậm chí có khi các cụ bị xử, tớ còn chả có cơ hội xuất hiện nữa chứ lị. Hú hồn.

Thôi, sự đã rồi, đằng nào mà chả thế. Tớ cũng chẳng mong mình thành đại gia cho con cháu được nhờ đâu, hi vọng làm giàu để tự mình sướng, tự mình phá tán đi thôi. Con cháu thì tự lo thân, hồn ai nấy giữ.

One thought on “Tái ông

  1. may nhá,hùi xưa các cụ mờ ko ăn chơi thua bạc thì đã ko có bạn tưởg ràu ^^
    haizz,hồn ai ngừi nấy zữ T..T nge fũ nhở ? mờ thời bủi nài cũg đúg thau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *