Sự sử

Nghe đâu mấy bác Hội KH Lịch sử đòi bỏ chương trình cũ, viết lại từ đầu. Cũng vô ích cả thôi, vì chương trình mới mà người dạy với người học vẫn cũ thì có mà ăn mắm. Nếu thay được luôn cả thầy cô giáo lẫn học sinh thì tốt quá.

Thực chất mà nói, việc học sinh bây giờ nhầm Nguyễn Trãi là bố Nguyễn Du, là con Nguyễn Công Trứ, là anh em cùng cha khác mẹ với Nguyễn Khuyến, là hàng xóm của Nguyễn Thượng Hiền và là thông gia với Nguyễn Thái Học không hẳn là tại chương trình lịch sử dài và lằng ngoằng. Đơn giản vì họ không thấy mình được lợi ích gì khi biết lịch sử nước nhà cả. Tôi làm coder thì cần gì biết lịch sử ? Tôi chỉ cần biết viết code, phân tích nội dung để viết ra một cái chương trình là xong việc. Hay tôi đi buôn ĐTDĐ thì cần gì biết Trần Hưng Đạo mấy lần đánh quân H’ Mông ? Vì họ không thấy mình được gì, cho nên họ không quan tâm. Thế thôi.

Tất nhiên là học sử được gì chứ lị. Vấn đề nằm ở chỗ làm thế nào để mọi người ai cũng thấy biết về lịch sử nước nhà sẽ rất chi là “được gì”. Nếu nhiều người hiểu được cái gì ấy thì tự khắc họ sẽ học sử điên cuồng thôi, kể cả khi sách GK lịch sử dày bằng Sử kí Tư Mã Thiên. Mà cái được gì lại không chỉ phụ thuộc vào chương trình sách giáo khoa.

Hàng năm, cứ đến kì thi ĐH là người ta lại sôi nổi bàn tán về các thể loại râu ông nọ cắm cằm bà kia trong bài thi của các bé. Không chỉ lịch sử mà văn, địa cũng chịu chung số phận. Không phải các bé không biết gì về những sự kiện chúng nó viết trong bài thi đâu. Chúng nó biết cả đấy. Nhưng cái mà đề bài hỏi thì chúng nó lại không nhớ. Thời gian thì dài, ngồi cắn bút mãi cũng chán, ngủ rồi cũng phải tỉnh, nên đành phải viết. Mà vì không nhớ nên phải bịa ba lăng nhăng vào cho nó đỡ buồn. Những tấm gương của những bài thi Sử khiến người ta cười vật vã tắc thở trước đó lại càng làm gương cho những bài viết về sau ngày càng phát triển.

Các nhà sử học, các ông nghiên cứu lịch sử làm gì ? Kiếm cơm !

2 thoughts on “Sự sử

  1. Trẻ con học Sử vì điểm, ngta nghiên cứu Sử vì "cơm" ;) Đúng như lý thuyết "được j" của ông! Sao nghe câu cú mang hơi hướng báng bổ thie kia ;))
    Đâu thể có chuyện ngành nghề của ai cũng thấy, cũng cần cái "được" của Sử. Nếu họ có nhu cầu khắc họ sẽ fải tự thân vận động :) Cái này tôi nghĩ sách Sử ko cần chỉ ra…
    Tôi nghĩ phần lớn do cách thể hiện mới là cái làm cho Sử chán òm. Ai cũng thik nghe chuyện, giá mà viết SGK Sử như một câu chuyện- trung thực thì ai cũng thik đọc cả :)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *