Rung chân và đối thoại

Lúc nãy tớ vừa xuống nhà chén nốt bát mì mà thằng em tớ không chịu ăn. Thế là mẹ tớ được cơ hội ngồi rung chân và đối thoại với tớ. Khổ, mẹ tớ muốn mà chẳng được mống con gái nào, thành ra các thể loại kinh nghiệm và bài học gia đình đáng lẽ dành cho con gái mẹ, giờ đành truyền lại cho tớ. Đại khái là gia đình nó phải thế này thế nọ thế kia thì nó mới thế ấy, nói chung là chọn vợ chọn chồng là cần abcdef…, rồi ngày xưa bố mẹ với nhau, ngày nay với nhau bố mẹ… Tớ là tớ đang bận ăn mì nên đành ngồi gật nhiệt tình.

Để oánh lạc hướng mẹ, tớ phải chuyển phắt đề tài sang vấn đề nhà báo và công luận đang hót là BẠO HÀNH. Không hiểu sao các cụ hồi xưa dạy con dạy cháu, kể cả các cụ thầy đồ (giờ hiện đại gọi là teacher với prof) hơi tí là vác gậy ra oánh. Mà bắt cởi quần ra oánh cho nó nhớ mới hay chứ. Lê Quí Đôn, Lê Hữu Trác, Lê Trãi, Lê Nin đều từ nằm chõng chịu đòn mà thành người cả. Toàn danh nhân chứ lị.

Giờ bố cầm roi đánh con còn hơi không sao. Cô lỡ tát trò một phát là thế nào cũng bị tố cáo là bạo củ hành. Các thầy cô muốn kích đểu nhau, cứ lừa lừa lúc đồng nghiệp lỡ xuống tay với học sinh để mình ra tay viết thư tố cáo mới hay chứ. Chả trách bây giờ học sinh dám chơi đòn combo cho thầy giáo gục luôn trên bục.

Mẹ tớ bảo hồi xưa các cụ phạt là xuất phát từ cái tâm. Các cụ í muốn con cháu đồ đệ tiến bộ hơn nên phạt cho nhớ. Còn thể loại nghệ thuật bạo hành hiện nay là do thầy cô giáo đánh cho bõ tức, cóc xuất phát từ cái tâm. Cho nên hiệu quả hiệu ứng nó khác nhau.

Nhưng mà chưa chắc các cô giáo, thầy giáo oánh học sinh đã không xuất phát từ cái tâm. Họ cũng muốn học sinh mình tiến bộ, nên oánh đau cho nhớ chứ lị. Như miss Quảng Thị Kim Hoa í, đánh cho các cháu ăn nhiều, các cháu khỏe mạnh chứ có phải là hành hạ các cháu đâu. Chắc không phải 100% những ít nhất cũng phải có vài % oánh một cách có tâm chứ nhỉ ? Các cụ bảo Có tâm mà không có tài là vô dụng, có tài mà không có tâm là vô lại chứ còn gì.

Nói đến đây, mẹ tớ tịt, còn tớ ăn xong bát mì. Hết chuyện để kể.

9 thoughts on “Rung chân và đối thoại

  1. các cụ ngày xưa đánh, học trò tâm fục mà chịu đòn
    các "cụ" nagỳ nay lấy quyền của mình ra đánh, học trò vì sợ này sợ nọ mà ko dám bật lại, fải im cho các cụ đánh
    các cụ ngày xưa lấy hình fạt đau về thể xác để jáo dục nhân cách
    các cụ ngày nay lấy hình fạt ko những đau về thể xác mà còn đau về tinh thần, về nhân cách
    muốn cây lớn dáng đẹp thì fải uốn từ nhỏ.. nhưng uốn mạnh có khi gãy cành.. cây chết yểu ko chừng

  2. Tại sao ngày xưa học trò tâm phục mà giờ không thế ?
    Các cụ ngày nay cũng đau về thể xác để giáo dục nhân cách đấy thôi.
    Về hiện tượng thì chẳng có gì khác nhau cả.

  3. ơ …ơ ! tớ thấy rằng ngày xưa học sinh thì cam chịu , nhưng ngày xưa thầy óanh thì cũng hok đến nỗi hằn học như bi giờ , còn bi giờ tớ thấy óanh như là cho bõ cơn tức giận vì nói mãi mờ hok tiến bộ , tại sao hok suy nghĩ được cách giáo dục hay hơn nhỉ ? dùng vũ lực , đồng nghĩa với sự bất lực trong giải quyết vấn đề đấy chứ …phải hông ???

  4. huhu, toi cm roi` cuối cùng nó mất.. điên hết cả ng. gõ lại vậy
    chẹp, jì nhểy? à, ngày nay "thầy" ko còn nghĩa là "cha", là bậc sinh thành thứ 2 nữa òi… nếu coi đạo làm thầy là làm cha thì đã ko có chuyện bắt học trò liếm ghế, rồi uống nc jặt jẻ lau rồi.. đạo lí jì như thế? học trò thời nào tâm fục đc như thế?
    còn vụ bà kim hoa, xin ông, đánh đạp thế mà bọn trẻ con nó ăn đc thì tôi cũng bái fục. jờ cứ thấy bát cơm là nó thấy roi vọt, ai ăn nổi? cái đấy nhân tính còn chả có chư đừng có nói là thấy mới chả trò

  5. bà không xem tin tức trên báo hả ? Bố mẹ các bé được miss Quảng Thị Kim Hoa chăm sóc nói với báo chí đại ý là thấy các cháu được bà Hoa chăm sóc có tăng cân, hồng hào, nên không để ý rằng bà í oánh để bắt các cháu ăn. Mà bọn trẻ con không phải người lớn. Bọn nó chưa có ý thức phản kháng. Bọn nó vẫn ăn đấy thôi, dù là ăn vì sợ, ăn vì bị bắt ăn.

  6. thế thì ông cũng ko nghĩ đến việc nó ăn sâu vào tâm trí trẻ à? làm jì cũng nghĩ tới roi. rồi lớn lên có khi bọn nó cũng thành vũ fu vũ thê hết cả. mà ông cũng nói là bọn nó chưa có í thức fản kháng còn jì? bọn nó mà có í thức fản kháng thì ja đình bà kia tan tành lâu òi… tôi ko fản đối dùng đòn roi để răn đe, nhưng lạm dụng là ko đc. rồi có khi nhờn đòn, chả có roi nào bọn nó sợ đâu

  7. Bà vi phạm nguyên tắc nhất quán trong tranh luận rồi. Luẩn quẩn quá. Trước thì bảo oánh bọn nó không ăn, tôi chứng minh là không những chúng nó ăn mà còn béo tốt nữa. Giờ bà lại chuyển sang những vấn đề khác mà tôi chả đề cập đến tí nào. Tôi ủng hộ miss Hoa với lạm dụng roi vọt bao h ? Tôi chỉ đặt câu hỏi về sự khác nhau giữa quả oánh hồi xưa với quả oánh bây giờ thôi.

    Còn chuyện trẻ bị oánh khi còn nhỏ, lớn lên sẽ có xu hướng bạo hành với người khác, tôi cũng biết, nhưng đấy không phải vấn đề mà tôi nói đến, cũng như vấn đề lên án bạo hành, người ta nói nhiều rồi, tôi nói làm quái gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *