Những ước mơ thời thơ ấu

nguồn: http://dulich.nld.com.vn/20121017045637235p0c126/ve-dep-hoang-so-cua-mua-thu-nuoc-anh.htm

Một buổi chiều hơi nắng, khi lũ chim ríu rít trong một bài ca lệch tông hỗn loạn xen lẫn tiếng gà gáy ằng ặc ằng ặc như đang bị bóp cổ, và tiếng trái cóc rụng lộp độp xung quanh, chúng tôi ngồi trong quán quen và nói về những ước mơ thời thơ ấu. Chúng tôi có nhiều ước mơ giống nhau, như kiểu mơ lớn lên giàu có, mơ về ngày nào đó tự dưng có vợ (giờ thì sắp có đến nơi), hoặc mơ được nuôi một con chó.

Xưa rất xưa, nhà tôi có một con chó. Lâu quá không nhớ rõ vì sao đó không nuôi được nữa nên đem về quê cho người ta. Từ bấy đến nay nhà không nuôi chó nữa. Khi thì nhà tập thể, không nuôi chó được, lúc thì nhà chật quá, người nằm còn chưa đủ chỗ, lấy đâu ra chỗ cho chó. Khó khăn đầy rẫy. Trời ơi, sao nuôi một con chó mà chông gai dữ dội ?

Cái ước mơ nuôi chó một cách trọn vẹn vẫn theo chúng tôi đến tận bây giờ. Nhớ là có đọc được đâu đấy trên mạng câu “vợ thì có thể không có, nhưng chó nhất định phải nuôi một con“. Ngồi nghĩ thử xem bao giờ thì mình đủ điều kiện nuôi chó, thấy xa quá. Lấy vợ xong mình sẽ ở nhà tập thể, chưa biết bao giờ mới có được nhà riêng. Thằng kia cũng thế, lấy vợ rồi ở với bố mẹ một thời gian, có ra ở riêng chắc cũng chỉ đủ công lực làm một con chung cư, nuôi kiểu gì được. Ô, thế mà đểu, con chó còn có vẻ xa vời hơn cả con chung cư.

Muốn nuôi chó được thì phải có nhà rộng, có chỗ riêng cho chó. Yêu chó thật nhưng không cho nó nằm chung giường với mình được, vợ đập chết. Mình làm bao nhiêu năm, tích bao nhiêu triệu một tháng thì xây được cái nhà đủ rộng để nuôi chó?

Uống cạn cốc Dilmar dâu đá, tôi thở ra, thế này phải đến già may ra mới được. Lúc đấy chả hiểu mình còn đủ sức để dắt chó đi dạo không hay nó lại dắt mình.

Đểu nhỉ, nhiều ước mơ thời thơ ấu, có khi đến già mới có thể thành hiện thực, chả riêng mỗi chuyện con chó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *