Những điều không thấy mà đau đớn lòng

Lang thang qua blog nhà báo Đỗ Doãn Hoàng. Anh này chuyên viết phóng sự, tùy bút, mà đã động viết cái nào là thấy những điều bất cập. Như việc người ta động đến đình làng anh, đình Mông Phụ trên đất Đường Lâm. Cái đình đang yên đang lành, người ta làm dự án tôn tạo, phá hết đi để xây lại (phải xây lại nhiều thì tiền phần trăm nó mới nhiều). Gạch ngói gỗ đá vứt thành đống. Họa sỹ Thành Chương tiếc quá, lên xin các cụ trong làng mang gạch ngói gỗ đá ấy về thờ trong nhà. Rồi đến lúc các cụ bô lão trong làng phản đối quá, người ta đành dừng lại, thế quái nào mà dựng lại xong cái đình thì đình quay lệch xừ nó hướng. Cũng lại nhờ bảo tồn mà cây đa nổi tiếng mấy trăm tuổi đầu làng anh cũng hút chết, lá héo quắt, làm cả làng sợ chết khiếp, đến nỗi người ta phải tổ chức Hội thảo khoa học cấp Quốc gia trong làng để các chuyên gia bàn cách cứu đa.

Đọc blog Đỗ Doãn Hoàng, và tự dưng muốn hỏi anh rằng, làm cái nghề của anh và viết những điều như anh, suốt ngày phải chứng kiến những điều nhố nhăng xung quanh, liệu có bao giờ anh thấy chán ?

Tôi bắt đầu để ý đến xung quanh và cũng bắt đầu thấy thất vọng. Vì có những thứ không thể thay đổi được trong một thời gian cực kỳ dài. Những thứ vô lý nhưng tồn tại một cách có lý. Đừng vội nghĩ rằng điều vô lý nào cũng là vô lý nhé.

Không biết đoạn này có gì liên quan với đoạn trên không, nhưng thôi cứ viết. Chị ạ, chị có nhớ cái lần em gửi cho chị đọc bài báo về những sát thủ trong thành phố, những người đàn ông mặc đồ thể thao, xách súng hơi đi lang thang quanh những con đường rợp bóng cây và bắn hạ những con chim sẻ nâu, những cư dân hiền hòa bậc nhất của thành phố. Họ bắn không phải vì đói khát và cần thức ăn. Đó chỉ là một thú tiêu khiển, như khi chị đi chụp ảnh hay em ngồi nghe nhạc vậy. Chị đọc và bảo rằng sao bọn đấy kinh tởm thế hay đại loại gì đó kiểu như vậy. Rồi hôm sau, chị rủ em ra đầm sen ăn chim sẻ nướng với các chú ở đầm. Hôm đó em đã ăn rất ít, hầu như chỉ tấn công đĩa đậu rán nhúng nước chấm hành. Hôm đó em ăn chay.

Như thế không có nghĩa là em không bao giờ thấy thất vọng về mình. Thất vọng về mình vẫn còn là một điều đáng tự hào, nhất là khi xung quanh đầy những điều vô lý.

Đơn giản thôi mà, chúng ta cho đi những gì thì nhận được y sì như thế. Không phải nhân quả đâu. Bạn đã bao giờ bước lên cỏ ở nơi có biển Không dẫm chân lên cỏ chưa ? Bạn đã bao giờ vượt đèn đỏ chưa ? Bạn đã bao giờ tự hỏi mình đang sống vì ai chưa ?

Một lần, đèo bố đi đâu đó. Bố bảo cứ đi ngược đường một đoạn, không sợ cảnh sát đâu vì bố đã có thẻ công vụ của Tòa án rồi. Nhưng bố ạ, con không làm thế, con cũng có tấm thẻ của mình, con có tờ Chứng minh nhân dân số 0125187**. Một xã hội không khiến cho người ta thấy cần phải tự tôn trọng mình như mọi công dân khác, xã hội ấy vứt đi.

Tôi cảm thấy mình là một người lương thiện vì lương tâm tôi vẫn cắn rứt thường xuyên. Vậy đấy.

2 thoughts on “Những điều không thấy mà đau đớn lòng

  1. Đoạn cuối anh mới thêm vào em thấy đáng để ngẫm.Việt Nam mình thiếu cái ấy, mà ko, ko thiếu mà là bị nhầm với "sĩ diện" thì phải. Cắn rứt thì em vẫn làm nhưng mà nhiều khi tự đá vào cái đấy vì cắn rứt xong lại tự làm sai như thế.
    Mà anh ạ, cái ảnh ko hợp với entry lắm thì phải.:))

  2. "Những thứ vô lý nhưng tồn tại một cách có lý." Ngẫm 1 hồi mới thấy là câu này kể ra cũng có lý :))
    (bạn bỏ hết cái gọi là sĩ diện ra mà tự thú là lúc đầu chả thấy nó có lý tí nào :D)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *