Ngon bổ rẻ

Có một câu chuyện thế này:

Ở một làng kia có một ông đại gia, tuổi đã về già, muốn truyền lại cơ nghiệp cho con trai. Ông già này lại đặc biệt ở chỗ thường thường người ta vẫn nói tam nam bất phú, tứ nữ bất bần, trong khi ông có tới 3 người con trai mà vẫn giàu. Ba người con của ông ai cũng ngoan ngoãn thật thà thông minh đẹp trai to khỏe, nên ông phân vân không biết nên để ai thay mình nắm giữ công việc kinh doanh. Giao cùng lúc cho cả 3 thằng thì không được rồi, vì cứ trong nhóm 2 người trở lên là phải có một thằng làm trưởng, một thằng làm phó, nhóm mới hoạt động hiệu quả được, huống chi tận 3 thằng quyền ngang nhau, trống đánh xuôi kèn thổi ngược thì chỉ có nước phá sản sớm.

Vậy nên ông nghĩ ra một chiêu rất quen thuộc, nghĩa là đưa ra một yêu cầu xem trong 3 người con, ai hoàn thành tốt nhất thì sẽ trao lại cơ nghiệp cho. Chuyện này cũng không có gì đáng nói, đại khái cũng như Sơn Tinh – Thủy Tinh thôi.

Ông đại gia gọi ba con lại, tuyên bố giao cho mỗi người 10 đồng tiền vàng và yêu cầu hãy làm sao để với số tiền ít nhất có thể, hãy mua thứ gì đó chứa đầy cả. Ba người con ra ngay cây ATM rút tiền rồi lên đường tìm thứ gì đó đạt tiêu chuẩn ngon bổ rẻ.

Người con cả đi trên đường, thấy một bác tiều phu đang đứng giữa đường chặt cây. Tại sao tự dưng ở đây cây lại mọc giữa đường và tại sao bác tiều phu lại chặt cây giữa đường, chúng ta không cần biết nhé. Người con cả nghĩ rằng chỉ có cành lá là vừa nhẹ, vừa rẻ, dễ vận chuyển mà có thể chứa đầy cả nhà kho. Vậy nên anh ta mua hết đống lá lẩu đem về.

Người con thứ hai cũng đi trên đường – tất nhiên, chả lẽ anh lại đi trên tường – thì cũng giống như ông anh cả, chợt trông thấy bọn trẻ con đang dùng rơm rạ nướng khoai trên nóc nhà. Đầy bản lĩnh và kiềm chế, anh không thèm hỏi xem sao không nướng khoai dưới đất mà lại bê lên tận nóc nhà để nướng, mà hỏi mua luôn cả cây rơm. Người ta bán ngay, còn khuyến mại thêm cho mấy củ khoai về mà nướng.

Người con út ra đi, khỏi nói cũng biết là đi trên đường. Đột ngột, anh rẽ vào mua một cây nến ở hàng tạp hóa ven đường rồi ra về.

Tối hôm ấy, ba người con cùng đem thành quả về cho cha kiểm tra, ai cũng hồ hởi phấn khởi tràn đầy niềm tin và hi vọng mình sẽ là người thắng cuộc, chuẩn bị sẵn tinh thần hát bài “Cám ơn tình yêu” như Uyên Linh. Người con cả bê đống lá lẩu quẳng vào nhà kho. Tuy cành lá cũng nhiều nhưng xem chừng chưa đủ lấp đầy. Ông già đại gia lắc đầu.

Đến lượt mình, người con thứ hai mang mấy xe rơm đổ vào trong kho, trước khi gọi cha lại xem còn cẩn thận xới tung đống rơm lên trông cho nó nhiều. Có điều rơm thì xồm xộp, trông nhiều mà vẫn không đầy được nhà kho, ông già đại gia lại lắc đầu.

Chỉ còn người con thứ ba, anh đàng hoàng bước vào, mượn bố cái bật lửa, châm nến. Ánh sáng lung linh tỏa ra khắp gian phòng kho lạnh lẽo. Ông bố già cười hô hố, tuyên bố chàng trai út là người thắng cuộc, vì chỉ bằng tiền mua một cây nến be bé, rẻ hơn hẳn so với hai người anh, chàng đã đem ánh sáng vào tràn ngập căn phòng.

Câu chuyện nguyên bản đến đây là hết.

Thật tiếc là ông lão đại gia không có tới 4 người con trai mà tôi là người con thứ tư, bởi sau màn thể hiện của 3 người anh, kể cả người anh thứ 3 đốt mỗi cây nến mà được bố khen nức nở, tôi sẽ vào phòng, mở toang cửa sổ và nói:

– Hãy xem, chả cần xu teng nào, con vẫn có thể khiến nhà kho đầy ự không khí. Còn có cái gì rẻ mà nhiều hơn không khí ở đây nữa ?

One thought on “Ngon bổ rẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *