Mở tròn thật to đôi mắt

Dư âm vẫn còn nên lại viết

Khoan đừng nghĩ tới những gì lãng mạn và hoành tráng. Mở tròn con mắt thật to đơn giản vì không dám nhắm mắt, vì dù mắt có đỏ lừ mỏi dừ rồi vẫn cứ phải trợn trừng trừng, vì chỉ cần nhắm lại đếm từ 1 đến 5 là xe sẽ phi vào gốc cây, lao đầu xuống suối, hoặc thấm đẫm tình người hơn là thơm mông xe tải.

Lâu rồi mới được đi xa xa một chút, kể từ hồi đi Mộc Châu đến giờ cũng là hơn 1 năm. Tớ không thích dùng từ “phượt”, nó kiểu cách và đầy hình thức. Cứ đi là đi không phải đơn giản hơn sao ?

Những đôi mắt đồng bằng lên với núi, ngợp vì khoảng cao, rộng, sâu, dài tung buông tứ phía. Đứng giữa đỉnh đèo xe tắt máy tai cũng ngợp vì ù, trông xuống quãng đường mình đã đi phía dưới thấy sao mà dài dằng dặc, quấn quanh lưng núi ngoằn tà là ngoèo. Mà lúc trên đường có biết trước sau xa đến thế nào đâu, chỉ biết ga thêm chút nữa để đi về phía trước. Để rồi đổ đèo lao đi vùn vụt, cho bõ những giờ phút xe nóng máy giần giật mà vẫn cố ra vẻ phăm phăm.

Ngày đầu tiên thì sim Viettel hỏng. Đến Nghĩa Lộ vẫn ngon mà không hiểu sao chạy tới Mù Cang Chải thì Sim card error. Tự dưng cũng thành một cái hay, trời xui đất khiến lại thành ra cắt đứt mọi liên lạc với thế giới văn minh và số má, quẳng đi một cách triệt để những thứ gọi là công việc, nghĩa vụ, luận văn, điểm chác, cười ruồi và đạo đức giả… (Nhân tiện, hôm nay vừa được gọi lên lấy luận văn về)

Núi và đường có một sức ám ảnh lạ kỳ. Giờ thì mình đã hiểu làm xế thực sự sướng hơn làm ôm nhiều, vì làm xế là được sống một cách tích cực với từng khúc cua tay áo, từng cục đá trên đường. Đi nhiều đến nỗi cứ trước một khúc cua tay áo, tự dưng linh cảm được phía trước có xe hay không nữa. Sau mấy ngày lang thang liên tiếp, hôm nay chỉ ngồi một buổi sáng ở cơ quan mà cuồng chân không chịu nổi, chiều nghỉ làm, lấy cớ lên trường lấy luận văn để… chạy xe lang thang cho đỡ vật, có điều đường phố Hà Nội hơi tí lại tắc đường, phóng tí đã lại phải đỗ lại, chạy cứ cà giựt cà giựt, chả phê tí nào. Đường phố Hà Nội mùa này chỉ hợp cho đua xe kiểu X Game thôi.

Mở to mắt không bằng nhắm mắt lại. Lúc mở mắt, hàng ti tỉ thứ đập thùm thụp vào mắt, đố ai nhìn cái gì được lâu. Nhắm mắt là chỉ còn biết có gió, rằng mình đang chuyển động, mình chuyển động có nghĩa là mình tồn tại. (đang đi mà dừng cái phừng thì nhiều khả năng là tai nạn béng rồi)

Dừng cái phừng luôn đây. Buông thả theo cảm xúc thì bao giờ mới hết chuyện được. Dạo này mình rất hay viết dở dang rồi tịt không viết nữa. Là tại mình quá tham, cái gì cũng muốn được nhiều, mở mắt cũng muốn mở thật to, mà không dám nhắm lại, sợ bỏ lỡ mất điều gì đó. Sự sợ hãi làm con người ta lú lẫn.

Dưới chân tớ, con mèo Đầu Đất đang nằm cuộn tròn, lim dim, và im lặng.

3 thoughts on “Mở tròn thật to đôi mắt

  1. Thik cái sim card viettel và con mèo Đầu Đất. :) Bạn Yên cũng đang cần lắm những khoảng không thấm đẫm tình người và thơm mông xe tải đây, nhưng khó. :)

  2. Thế thì bạn Lửa thử mở một bên và nhắm một bên xem sao ;). Một bên thâu vào thiệt nhiều, và bên kia cứ từ từ mà ngâm, không sợ trôi mất.

    Mà thế thì đâm ra nhìn chả rõ nữa, nhỉ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *