Một người đáng sợ

Tớ vốn rất có ấn tượng với những bộ phim hay sách có mác “Base in a true story”. Nhưng lần này tớ sẽ ko kể một câu chuyện base in cái gì nữa, bởi nó chính là true story sẵn rồi. Vì lí do tế nhị nên tớ sẽ không nêu rõ tên nhân vật.

Hồi tớ còn ở khu tập thể cũ, nhà tớ ở tầng 4. Dưới tầng 1 ngay trước mặt khu tập thể có một dãy nhà nằm ngang, vẫn thuộc về khu, mà cái nhà đầu tiên là nhà của người phụ nữ đáng sợ nhất tớ từng biết.

Cô làm nghề trông trẻ. Giống như cái bà bạo hành trẻ con trong Đồng Nai vậy. Nhưng chỉ là giống về mặt nghề nghiệp thôi. Cô cũng không có bằng cấp về nuôi dạy trẻ, nhưng lại chăm sóc bọn nó rất mát tay. Bọn trẻ con đứa nào cũng quý và nghe lời cô. Bố mẹ chúng nó cũng yên tâm gửi con ở đấy mỗi khi đi làm.

Cô có hai người con, một trai, một gái. Cả 2 anh chị đều rất ngoan và học hành tanh tưởi miễn bàn. Riêng anh con trai cô đã từng có thời gian làm gia sư cho tớ. À quên, theo nhận xét chung của tớ thì anh í rất đẹp trai, sáng sủa. Mỗi tội giờ thành chim trong lồng rồi.

Nãy giờ tớ chưa nhắc đến chồng cô, bởi chú í đã vào Nam làm ăn từ rất lâu, tớ cũng không dám chắc, nhưng có lẽ là hơn một chục năm cho đến lúc đó. Chồng cô chẳng bao giờ ra thăm, chỉ thỉnh thoảng gửi tiền ra. Cô một mình nuôi cả 2 đứa con khôn lớn.

Một ngày, chồng cô từ miền Nam ra, về thăm nhà. Chồng cô còn mang thêm một người phụ nữ, và giới thiệu đây là vợ chú. Hai người nghe đâu đã kết hôn được vài năm rồi. Cô bình thản tiếp đón hai người, và trong suốt cả một ngày hôm ấy, cô vẫn cười nói như không có gì xảy ra. Không một ai nhận thấy điều gì khác thường ở cô cả, chỉ thấy cô thực sự ân cần với những người khách ấy. Rồi khi xe của chồng cô vừa lăn bánh ra sân bay để chú bay vào Nam, cô lăn ra ngất. Cô không thể chịu đựng hơn nữa.

Tất nhiên, cô không sao, chỉ là căng thẳng quá mà thôi. Nhưng điều ấy không quan trọng lắm. Lúc đó tớ cũng không hiểu lắm, chỉ biết có một chiếc xe con đưa hai người đến, rồi đi, rồi ngay sau đó một chiếc xe cấp cứu đến để đưa cô đi. Nhưng giờ thì tớ mới thấy cô thực sự là một người phụ nữ đáng sợ. Một người đủ sự kiên nhẫn chờ chồng chừng ấy năm, rồi tiếp tục đủ vững vàng để đón và thậm chí vui vẻ đón tiếp chồng và bà vợ hai, người ấy không đáng sợ sao ? Cô có đủ sức mạnh và sự quyết tâm để có thể làm bất kì điều gì, nhưng cũng có cả đủ khôn ngoan và sự kiềm chế để không làm điều gì dại dột. Điều đó không đáng sợ sao ? Chính người sẵn từ bỏ một người vợ như thế mới là ngu ngốc. (Em xin lỗi nếu anh, chị hoặc cô đọc được những dòng này). Còn việc đánh ghen tàn bạo bằng axit, dao phay, dao chọc tiết, hay bù lu bù loa, hoặc thậm chí trừng phạt chồng bằng cách xẻo đi một số thứ của chồng, thực sự chả có gì đáng sợ. Đó chỉ là sự giãy giụa của một con người cùng đường mà thôi. Sau sự giãy giụa ấy sẽ là cái chết trong tâm hồn hoặc thể xác, hoặc cả hai.

Sau đó ít lâu, cuộc sống của cô và 2 người con trở lại bình thường, như chưa hề có cuộc thăm viếng của hai người khách từ xa đến. Sự bình thường, ít nhất là trong hành động.

Giờ cô đã chuyển nhà, cô đến sống chỗ gần trường tớ. Thỉnh thoảng tớ vẫn qua chơi.

3 thoughts on “Một người đáng sợ

  1. ko fải đág sợ mà là đág nể
    ông chồg kia sẽ fải day dứt,hối hận !!!
    tự nhiên thấy sức chịu đựg của con người jỏi thật

  2. trùi, người phụ nữ như thế nì quá hiếm và quá quý. cô ấy ko đáng phải chịu thiệt thòi như vậy.hiccc À mà ko thấy L đề cập rì đến con gái cô ấy nhỉ;))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *