Mặc cảm tội lỗi

Chán sống trong sợ hãi, chán ăn gian nói dối rồi.
Chán cả trò tập bơi trên cạn mà vẫn phải mặc đồ bơi lắm rồi.

Lương tâm vẫn im thin thít. Sợ là sợ bị diệt thôi. Chứ thực ra cũng chả cắn rứt gì. Hoặc cũng có thể sợ quá nên không cảm thấy cắn rứt.

Mình chửi những gì xung quanh là đểu, rồi cũng đểu chả kém gì. Rồi lại hỏi sao mà xung quanh toàn giả dối thế. Đểu nhỉ.

Tương lai mịt mù. Để xem hết kỳ này mình được bao nhiêu điểm tổng kết.

Mà thi xong phải ngồi xem cho hết đống phim trong máy mới được. Giờ xem tâm trạng không thoải mái, không đủ kiên trì ngồi 2 tiếng xem phim.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *