Khi viết về cái chết

Tôi có hai cái sợ: sợ chết và sợ… đau.

Nói thế thôi chứ nếu ngày mai tự dưng tôi nhận được thông báo rằng mình đang có H và sẽ bắt đầu ngủ với giun trong khoảng 6 tháng tới thì có lẽ tôi cũng chẳng cảm thấy gì. Không shock, không trầm cảm, cũng chẳng chán đời. Thế là còn những 6 tháng nữa để chơi cơ mà. Cũng giống như chơi bời nốt một tuần trước khi điên cuồng thi Học kì thôi.

Hồi cấp 3 có đọc trong một quyển sách bình giảng hay phê bình văn học nào đó một câu đại ý rằng: Cái chết là sự suy đồi lớn nhất của con người. Chỉ được cái bố láo. Chết thì có quái gì mà đồi mới chả núi. Chết cũng là một trạng thái, giống như sống cũng là một trạng thái, ngủ cũng là một trạng thái, thậm chí đau bụng hay ngứa chân cũng là một trạng thái luôn.

Chả ai biết sau khi chết sẽ cảm thấy thế nào, có sướng không. Người đã chết béng rồi thì chắc là biết nhưng hình như chịu không sao kể lại được. Cho nên ai cũng tò mò.

Nhưng sợ đau còn kinh hơn sợ chết.

Đau thì ai mà chịu được. Có kiểu đau mà vẫn phải nhăn nhở cười mới đau chứ. Có kiểu đau như đâm cái kim tiêm vào tay, đau cóc phải vì bị chọc mà lại là vì… sợ đau. Nếu mà đau đớn đến chết thì thà chết luôn nó còn sướng hơn. Thế nên tôi ủng hộ cái chết nhân đạo. Dù sao chết thế cũng còn sướng hơn đau lăn lộn, nó… đau lắm. Đừng nói với tôi những món nhân quả luân hồi kiểu kiếp trước lỡ làm điều tội lỗi, kiếp này phải chịu đau đớn để trả nợ. Có chết nhân đạo để tránh trong kiếp này thì sang kiếp sau cũng lại phải trả tiếp cho mà xem… Vớ vỉn. Đừng dọa người khác bằng cái món trả vay nợ nần ấy. Cứ sướng đã, tính sau.

Mà suy cho cùng, có kiểu chết nào mà không đau ?

Tại sao người ta phải kiêng cữ chuyện nói về cái chết nhỉ ? Nói về cái chết của một ai đó cũng chẳng làm người ta chết sớm hơn, hoặc không nói về chuyện đó cũng không giúp cho người ta sống lâu hơn được. Người ta chết đi cũng như món sữa chua quá đát, hết hạn thì đành bỏ. Nào có ai sống mãi được đâu. Sẽ có lúc bố mẹ, ông bà, mọi người xung quanh đi hết. Chuyện đấy cũng bình thường thôi. Nếu đến một lúc nào như thế, sẽ không đau đớn, chỉ thấy hẫng hẫng. Thật.

Càng già, người ta càng phải chịu đựng việc từng ngày nghe tin từng người bạn của mình ra đi. Ông ngoại có hai chương trình TV không thể bỏ qua, một là Thời sự, hai là Tin buồn. Ông theo dõi từng tin một, ghi chép rồi gọi điện báo cho bạn bè, những người còn sót lại. Càng ngày, danh sách báo tin của ông càng ngắn. Thỉnh thoảng ông kể chuyện cũ, nhắc đến người này người kia, bạn hướng đạo, người ở cơ quan, chiến hữu trên giang hồ… sau mỗi một tên người lại thấy ông chua thêm: “Thằng này cũng chết rồi, năm ngoái”.

One thought on “Khi viết về cái chết

  1. chết rồi là hết, tôi chưa thử nhưng chắc cũng ko đáng sợ lắm đâu :D:D
    Tầm từ 60 tuổi, ông ngoại tôi cũng hay xem Tin Buồn, cũng ngồi ghi chép, & cũng thông báo. Cho đến khi ….. Quyển sổ của ông mẹ giữ :)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *